Back to IM


Tuần trước IT sửa cho mình cái máy tính, mà đúng ra là vì chế độ upload thông tin lên website của mình có trục trặc (thằng nào viết cái phần mềm này chả pro tý nào, cực kỳ bất tiện cho người quản trị :( ), làm cho IM của mình not accessible, mình làm thế nào cũng không được. Restart không được. Re-setup không xong. Bực hết cả miền. IE còn bị quay về version 6. Mình kêu gào thảm thiết mà không ai giúp.
Giờ thì mình đã thuyết phục được thằng IT lên fix lỗi cho mình. Đấy, có gì đâu. Nó làm hỏng thì nó fix nhanh, chứ mình biết dek gì. Thế mà cứ như là phải nhờ cậy nó do favour cho mình vậy. Bố khỉ.
Anyway mình đã back to IM thân iu của mình roài. Hàng original, không phải hàng fake trên net, lởm vãi.
***********
Từ sáng mình cứ phân vân một điều. Có đứa bạn (indirect) hỏi vay tiền. Số tiền không nhỏ nhưng cũng không quá lớn. Lần trước nó đã vay và trả sòng phẳng. Nhưng lần này nó hứa 2 tháng sau mới trả cơ. Mà số tiền vay là để trả nợ cho chồng. Mà chồng nó thì lại là dân cờ bạc, chuyên đi đặt xe, đặt đồ. Mà đây lại không phải là lần đầu. Nên mình không nghĩ là lần cuối. Thương thì thương nó thật. Nhưng lương của nó 2tr/tháng thì bao giờ mới trả được cho mình. Nó bảo ra Tết nó vay ngân hàng để trả nợ cho mình. Nhưng nó còn nuôi con nhỏ. Bản thân nó thì không phải đứa tiết kiệm, chắt chiu trong cuộc sống. Gia đình nó lại còn có 2 thằng em cũng chuyên đánh bạc rồi đi cầm đồ. Nó có thể dựa vào đâu nhỉ?
Muốn sống tốt nhưng làm thế nào để an toàn cho mình đây?

The spy next door


Hôm nay rủ được thằng em đi xem phim "The spy next door". Tiếng Việt của nó là Gián điệp vú em, hình như chả liên quan gì :)
Thực ra bộ phim không phải có kịch bản xuất sắc, nhưng hài. Mà mình thì chỉ muốn giải trí thôi, nên cũng chả kêu ca gì.
Mình thích Jackie Chan, và thấy phim nào anh này đóng cũng không bỏ qua được. Cái khuôn mặt đã nhìn chỉ muốn cười.
Thích nhất vẫn là xem những đoạn trace back, khi mà diễn viên đóng không đạt, cảnh quay bị bỏ qua. Mình phát hiện ra 1 điều, dù Jackie Chan đã sống rất lâu trên đất Mỹ nhưng tiếng Anh quả là có vấn đề. Khâu nói ý. Thế nên, không chỉ film này mà rất nhiều film khác, anh ý đều phải quay lại một số phần ngôn ngữ. Mình tự an ủi rằng tiếng Anh của mình kém cỏi thế cũng là điều ... logic lol
Xem phim, mình nhớ nhất điều mà Bob (Jackie Chan) nói với con riêng của cô bạn gái, rằng "Gia đình không chỉ là những người có cùng dòng máu. Gia đình có cả những người cháu yêu thương và những người yêu thương cháu". Phải nói thêm về cô con riêng này cho rõ. Cháu cũng chỉ là con của chồng trước của cô bạn gái thôi. Như vậy, mối ràng buộc huyết thống với cả Bob và cô bạn gái đều không có. Chồng cô này đã bỏ đi và một mình cô ấy nuôi 3 người con, trong đó có 1 con riêng của chồng. Câu nói của Bob rất đơn giản nhưng không phải dễ chấp nhận, nhất là với những người con riêng đã bắt đầu trưởng thành. Nhưng câu nói ấy đã ám ảnh cô bé cho tới khi nó nhận ra rằng đúng là Bob đã dành tình thương trọn vẹn cho chị em nó. Và chính nó đã khóc khi nói với mẹ nó rằng "Mẹ chẳng tìm được ai tốt như chú Bob đâu".
Bài học về tình yêu, tình thương giản đơn như thế đấy.
Đôi lúc mình tự hỏi liệu ngoài đời có nhiều đứa trẻ đủ kiên nhẫn và lòng tin để một ngày nào đó nhận ra rằng người yêu bố/mẹ mình thực sự cũng yêu mình và làm mọi việc vì mình? Và có thể dang tay đón chờ như những người thân yêu trong gia đình?

Cũng lâu lắm rồi mình mới đi xem phim. Đôi khi cũng muốn nhưng thấy thật vô duyên.

Ghép từ tiếng Việt

Cháu tôi hôm nay đi xe ô tô đi học, trước đó mẹ nó mặc nhiều quần áo, quấn khăn đầy đủ nên nó nóng. Xe lại bật điều hòa nóng nên nó càng nóng. Nó bảo mẹ cởi bớt quần áo ra thì mẹ không đồng ý. Nó bảo:
"- Nước chảy vung vãi trong lưng con rồi đây này!"
Người lớn cười rũ rượi. Chú lái xe cười ngất ngây.
Tôi mới bảo:
"- Nước không nghe lời con à? Nước lại vung vãi thế con nhỉ?"
"- Đấy, con đã nói rồi mà mẹ không nghe. Mẹ thấy chưa?"
Cuối cùng thì cả áo, khẩu trang và khăn đã được cởi ra. Cháu cười thỏa mãn.

Lại nhớ ngày còn bé, mẹ đèo tôi đến cơ quan. Đi trên đường đê La Thành thấy cứ lọc xọc liên tục, tôi mới bảo mẹ:
"- Mẹ ơi, đường này cọc cạch quá mẹ nhỉ?"
Ngày ấy, mẹ cười như tôi cười cháu tôi bây giờ.

Nhưng cháu tôi ghép từ cũng chuẩn đấy chứ nhỉ?

Tình yêu 7 ngày


- Em thích anh!
- Biết
- Thế anh có thích em không ???
- Không rõ
- Mình chơi một trò chơi nhé!
- Trò gì?
- Trò chơi 7 ngày
- Luật chơi thế nào?
- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
- Thế thua thì sao?
- Vĩnh viễn biến mất!

Ngày thứ 1:

- Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!
- Tại sao?
- Vì trò chơi đã bắt đầu
- Nửa tiếng nữa sẽ sang
...
- Tối nay mình đi ăn kem nha!
- Tại sao?
- Vì trò chơi đã bắt đầu
- 7h30 anh sang

11pm:
“Ngủ ngon…”
“Sao không nhắn lại?”
“Tại sao?”
“Vì trò chơi đã bắt đầu.”
“Ừh thì ngủ ngon!”

*cô gái: hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

*chàng trai: chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.

Ngày thứ 2:

- Em đang đứng trước nhà anh
- Làm gì?
- Mở cửa rồi sẽ biết
- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
- Mang thức ăn sáng cho anh
- Ai nhờ thế?
- Không ai cả
- Cứ để đấy!
- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon
- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
- Đi học
- Đi bằng gì?
- Bằng chân
- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
- Hì hì….

11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“G9”

*Cô nàng: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

*Anh chàng: con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

Ngày thứ 3:

- Em đang đứng trước nhà anh
- Ừh. Mua gì đấy?
- Ăn đi rồi biết
- Đã ăn chưa?
- Ai? Àh….chưa!
- Ăn cùng đi
- Hì hì…
- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
...
- Tối nay lại ăn kem nhé!
- Sao ăn mãi thế?
- Em thích
- Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!
- Oh!

11pm
“Ngủ ngon….xxx”
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00
- Alo
- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..
- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
- Vì em lo cho anh
- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
- Em xin lỗi!

*Cô nàng: hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và anh đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến anh khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

*Anh chàng: điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ??? Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.

Ngày thứ 4:

- Em đang đứng trước nhà anh.
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh!
- Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
- Ờ….
...
- Có muốn ăn kem không?
- Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà.
- Ừh

11pm
“Ngủ ngon….”
“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

*Cô nàng: hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

*Anh chàng: mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

Ngày thứ 5:

- Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!...
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)
“Ngủ ngon em nhé!" ...

*Cô nàng: cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc.
Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

*Anh chàng: hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gói thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.

Ngày thứ 6:

“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
- Hì hì…..
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
- Ngày lặng???
- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- …..
- Thôi anh ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
- Hì hì….
- Đồ ngốc!
- Em ôm anh được không?
- Ờ…..
- Thế anh có cảm nhận được gì không?
- Không rõ….
- Chắc là chưa đủ
- Sao?
- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
- Ờ…..

11pm
“Ngủ ngon anh nhé….”
- “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…”

*Cô nàng: hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

*Anh chàng: lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!

Ngày thứ 7:

- Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta
- Gì thế
- Sang đón em sẽ rõ.
- Tinh vi
...
- Sao? Kế hoạch thế nào?
- Hì hì
- Đi xem phim nhé!
- Xem phim???
- Ừh!
- Tại sao lại xem phim?
- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
- Ờ…
- Ăn tối nhé!- Ăn tối???
- Ở đâu?
- Nhà em
- Nhà em?
- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
- Thế có ăn được không đấy?
- Hì hì…. không chết đâu mà sợ
- Có ngon không ?
- Tạm được
- Thế là không ngon àh?
- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
...
- Ờ….Anh có thể…..
- Có thể gì chứ?
- Cầm tay em một lần được không ?
- Ờ ….
- Có cảm nhận được gì hay không?
- Không rõ
- Có thể trả lời khác đi được không?
- Không biết nữa
- Có thể ôm em một lần được không?
- Ờ…
- Có cảm nhận được gì hay không ?
- Uhm….
- Lại là không rõ đúng không?
- Ờ…
- Thôi trễ rồi, anh về đi.
- Ờ….

- Trò chơi kết thúc rồi đấy.
- Ừh
- Thế anh đã thích em chưa?
- Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học
- Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà
- Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?
- Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….
- Ngủ ngon love….♥

******
Cám ơn bạn H vì câu chuyện này nhé!

Vui len nhe


12h hơn mới online để chúc mừng năm mới. Những giờ phút đầu tiên của ngày đầu tiên trong năm.
Đã kịp nhận 4 lời chúc từ anh, em, bạn bè trong những phút đầu tiên ấy. Nụ cười nở trên môi báo hiệu những điều tốt đẹp. Thấy ấm lòng và bình yên.
Năm qua đi đã cho ta một chút le lói về niềm vui. Vẫn còn một tháng rưỡi nữa để hồi hộp chờ đợi, để đóng cánh cửa của những cung nhạc buồn. Nhưng không phải là không có niềm vui trong đó. Ta tạm hài lòng với những gì mình đạt được ngày hôm nay. Ta hạnh phúc vì những phút giây "xao xuyến". Ta vui vì có thêm được nhiều người bạn quý mến. Ta trải mình với những đam mê. Ta thấy nhẹ lòng vì những bản nhạc tặng riêng cho "người bận rộn", những khúc romance đến nao lòng, những lời tâm sự chất chứa những yêu thương. Ta thấy cuộc đời với đủ vị đắng, cay, ngọt, bùi. Ta thấy yêu nó hơn, vì có ta trong nó.
Năm mới đến thật rồi. Ngoài kia mưa vẫn bay những hạt li ti, như lộc xuân rải rác. Trời thấm lạnh, để cảm nhận sự khác biệt của khúc giao thời. Ta muốn ôm, muốn sưởi ấm lòng mình. Ta ước gì hạnh phúc sẽ gõ cửa những người ta yêu thương, để không ai còn cô đơn. Ta muốn có đôi cánh của thiên thần, để giúp bạn ta vượt qua những chướng ngại vật trong cuộc sống. Ta muốn đón bạn ta ở cuối con đường của niềm vui và sự trọn vẹn, bằng nụ cười chiến thắng sau những nỗ lực không mệt mỏi. Ta muốn cầu xin những điều an lành nhất cho bạn ta.
Năm mới là nhìn về phía trước. Ta thầm bảo vậy. Và ta muốn mình vui lên.
Chúc mừng năm mới!