Hai mươi ba Tết. Tiễn ông Táo về trời xong, người phụ nữ ấy đau đẻ. Cuống cuồng dọn dẹp mọi thứ, gửi đứa con lớn 2 tuổi sang nhà hàng xóm, bà bảo chồng đưa sang nhà hộ sinh. Đêm đông gió buốt từng cơn, cắt da cắt thịt. Bà đi bộ, tay ôm bụng đang quặn lên từng cơn, bên cạnh là chồng dắt theo chiếc xe đạp nam, chở quần áo, đồ đạc vào viện. Chỉ vài tiếng sau, nghe con cất tiếng khóc chào đời, bà thấy nhẹ lòng.
Trời đã tang tảng sáng.
Trước khi chồng về, bà dặn "Ông nhớ luộc 5 quả trứng gà, 2 quả cho con lớn ăn, còn lại 3 quả mang vào đây cho tôi ăn cho lại sức". Khi chồng quay trở lại, bà nhận được 1 quả. Ông bảo "Ăn thế thôi". Rồi ông vào cơ quan làm việc. Nước mắt bà cứ thế rơi không ngăn được. Mấy sản phụ bên cạnh phải khuyên "Thôi đừng khóc nữa, vừa mới đẻ xong cố gắng cho tâm trạng vui vẻ, không sau này ảnh hưởng đến mình và cả con nữa".
Bà được ra viện vào đêm 29 Tết. Đường phố vắng tanh, thi thoảng mới có bóng người qua lại. Giờ này, ai cũng về với mâm cơm gia đình rồi. Chỉ còn vài bà bán mẹt, mấy ông xích lô cố làm kiếm bạc cắc. Biết trước điều này, bà dặn ông "Ông ra ngoài cổng viện xem có ông xích lô nào còn ngồi thì thuê ông ý vào đây chở tôi và con về nhà. Đêm nay lạnh quá." Ông đi. Một lúc lâu sau quay trở lại, ông bảo "Đắt quá. Thôi đi bộ về". Nỗi cay đắng trực chờ trong tim buốt nhói. Bà đành lấy thêm khăn và quần áo của mình quấn cho đứa con đỏ hỏn mới chào đời được mấy ngày, chậm chạp lê bước trên đường đê tối om, lạnh buốt, vẫn bên cạnh là ông dắt chiếc xe đạp chở đồ.
Bà may, hay con bé mới sinh ấy may thì không biết, nhưng trên đường đi, một chiếc xe đạp vụt qua. Rồi xe dừng lại. Thì ra là người bạn của anh con trai cả của ông. Anh hỏi:
- Hai bác đi đâu thế ạ?
- Bác vừa mới sinh em cháu ạ.
- Trời ơi, sao bác lại để bác gái bế em đi bộ thế này? Trời tối và lạnh quá. Bác lên đây cháu đèo về.
Từng giọt nước mắt lại lăn trên má bà. Nỗi tủi nhục cứ thế dâng lên đến nghẹn lời.
Dù sao, một sinh linh bé bỏng đã đến với bà. Và ngày mai cũng là ngày một năm mới lại bắt đầu.
...
Hơn 40 năm qua, câu chuyện về ngày sinh ấy vẫn chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí bà, và cũng sẽ không bao giờ đứa con ấy quên được.
Art of communication
on 1 February 2019
/
Comments: (0)
Search google for the keywords 'art of communication', more than 2 million results are present in just 0.63 seconds. Pretty much information, honestly. In other words, we can see or find such information at every corner of our life.
So, why do people still fail to communicate with each other?
I had lunch last week with a colleague. We haven't met before. Well, yes, to say hello and to know the other's name. The only reason we decided to have lunch together was that we have a common colleague who connected us together.
Thin is from Myanmar. She has been working in my organization for 7 months. She looks rather gentle. Having no ideas what she is doing and how it is going, I started the conversation with many questions. And we talked a lot. Thin even told me despite her calmness, sometimes she actually wishes to share her stories or ideas with other people, but she gets stuck often, mainly because they don't show their interest in what she's about to say.
It reminds me of an opposite story. My mom had a tiny business when I was a kid. We sold small stuff like a street vendor then. And my mom bought things from a shop owned by a beautiful and perfectly-adroit-in-communication lady. Of course, my mom was just a tiny customer of her, but every word she told to my mom was so polite, honest and generous. Her neighbor sometimes claimed that she was not sincere, but she received more and more customers from time to time. And we kept the relationship rather long, even when we moved to another place which was far from the shop.
Back to Thin. I just told her what I'm thinking about open and effective communication, from my personal exposure with a wide range of people all around.
First, try to answer the question: Do I want to talk with that person? Do I want to 'make friend' with him/her? If the answer is 'No', there's no way to talk. The door closes completely. 'Make friend' here is not necessarily becoming a friend after the talk. It's just a concept that motivates you to open your mind and start talking. In some cases, even when you are not willing to make friend with someone else but you can't choose to leave, try to say something to connect with the others in a conversation.
The next question is 'Do I want to know more?' If you think you know pretty well about the subject and you don't want the other person to guide you more, it's hard to continue the conversation. There's another alternative, given that you know well, you are ready to share it outwards. Nice enough. Keep talking. You have a chance to show up yourself. You might motivate others as well. The more important thing is that you don't break the connection that has been set up between you and the opposite. In another case, if you really want to learn of things that you've never heard of, or not enough, it's a good chance to take it from the person who you're talking with. My personal view is also with the latter. Despite so much you know, never is it enough. Each person can bring you new knowledge for sure. Your task is to explore it through conversations. The more you ask, the more you get. So, why not?
Once you are ready to learn, you should be ready to listen. For me, listening skill is really a challenge to practice. When I was young, I was talkative, a bit aggressive and straightforward. I had two chances to take training courses on communications and win-win negotiation, and we role-played there. Of course, I kept the same attitude to the stage, and my team won. But, the teacher told us the opposite. It made me shocked. And feel embarrassing. Since then, I fully acknowledged that I need to be more patient, calmer, and listen more. It gave me, actually, much better chance to know other people. When they debate, I know they have their own reasons. When they explain, I know they are understandable. When they complain, I feel them well. Based on that, I would decide how I should react properly. It becomes my natural approach now. More and more come to me to share their stories and/or to ask for advice. They all say that I'm really a good listener, and they really want to talk to me. That makes me so happy.
Last but not least, I think, is the question 'Do you want to get a connection?' Connection, cooperation, and networking are very essential, ever, everywhere in the world. Via conversations with think-tanks or simply a friend, they may help you to broaden your network if you are lucky enough. Back to my story. Two years ago, I conducted a capstone project on organic coffee. A guy there talked with me a lot. He then asked me to help his cousin to promote organic soursop tea. It was quite new fruit to me, but, I helped him a lot, with the only belief that one more organic fruit can be marketed and consumed. Not long after that, I called for my Facebook friends to consume this and many appreciate it, until now. I mean that any conversation can lead you to a broader network that you even don't think of. Believe me, take that chance, if you have. Not everyone has such a chance as you.
My friend, if you say yes to all four above questions, I do believe you own a good art of communication. Keep it up, you can't imagine what good things will come to you. If not, try to get as many as possible, keep in track and you'll get what you want.
So, why do people still fail to communicate with each other?
I had lunch last week with a colleague. We haven't met before. Well, yes, to say hello and to know the other's name. The only reason we decided to have lunch together was that we have a common colleague who connected us together.
Thin is from Myanmar. She has been working in my organization for 7 months. She looks rather gentle. Having no ideas what she is doing and how it is going, I started the conversation with many questions. And we talked a lot. Thin even told me despite her calmness, sometimes she actually wishes to share her stories or ideas with other people, but she gets stuck often, mainly because they don't show their interest in what she's about to say.
It reminds me of an opposite story. My mom had a tiny business when I was a kid. We sold small stuff like a street vendor then. And my mom bought things from a shop owned by a beautiful and perfectly-adroit-in-communication lady. Of course, my mom was just a tiny customer of her, but every word she told to my mom was so polite, honest and generous. Her neighbor sometimes claimed that she was not sincere, but she received more and more customers from time to time. And we kept the relationship rather long, even when we moved to another place which was far from the shop.
Back to Thin. I just told her what I'm thinking about open and effective communication, from my personal exposure with a wide range of people all around.

The next question is 'Do I want to know more?' If you think you know pretty well about the subject and you don't want the other person to guide you more, it's hard to continue the conversation. There's another alternative, given that you know well, you are ready to share it outwards. Nice enough. Keep talking. You have a chance to show up yourself. You might motivate others as well. The more important thing is that you don't break the connection that has been set up between you and the opposite. In another case, if you really want to learn of things that you've never heard of, or not enough, it's a good chance to take it from the person who you're talking with. My personal view is also with the latter. Despite so much you know, never is it enough. Each person can bring you new knowledge for sure. Your task is to explore it through conversations. The more you ask, the more you get. So, why not?
Once you are ready to learn, you should be ready to listen. For me, listening skill is really a challenge to practice. When I was young, I was talkative, a bit aggressive and straightforward. I had two chances to take training courses on communications and win-win negotiation, and we role-played there. Of course, I kept the same attitude to the stage, and my team won. But, the teacher told us the opposite. It made me shocked. And feel embarrassing. Since then, I fully acknowledged that I need to be more patient, calmer, and listen more. It gave me, actually, much better chance to know other people. When they debate, I know they have their own reasons. When they explain, I know they are understandable. When they complain, I feel them well. Based on that, I would decide how I should react properly. It becomes my natural approach now. More and more come to me to share their stories and/or to ask for advice. They all say that I'm really a good listener, and they really want to talk to me. That makes me so happy.
Last but not least, I think, is the question 'Do you want to get a connection?' Connection, cooperation, and networking are very essential, ever, everywhere in the world. Via conversations with think-tanks or simply a friend, they may help you to broaden your network if you are lucky enough. Back to my story. Two years ago, I conducted a capstone project on organic coffee. A guy there talked with me a lot. He then asked me to help his cousin to promote organic soursop tea. It was quite new fruit to me, but, I helped him a lot, with the only belief that one more organic fruit can be marketed and consumed. Not long after that, I called for my Facebook friends to consume this and many appreciate it, until now. I mean that any conversation can lead you to a broader network that you even don't think of. Believe me, take that chance, if you have. Not everyone has such a chance as you.
My friend, if you say yes to all four above questions, I do believe you own a good art of communication. Keep it up, you can't imagine what good things will come to you. If not, try to get as many as possible, keep in track and you'll get what you want.
Anh còn nợ em
on 19 January 2019
/
Comments: (0)
Anh còn nợ em những nụ hôn ngọt ngào. Lần đầu tiên đi bên nhau, anh hỏi có được hôn em không, và anh dành cho em một nụ hôn trên trán. Rồi từ đó, mình đã luôn gặp nhau trong vội vàng, đến hôn cũng không kịp. Hay là mình đã quên, quên rằng ta nên đi vào nhau từ những nụ hôn ấy? Để rồi mỗi lần xa, cả hai đều tiếc nuối đã để lỡ những nụ hôn.
Anh còn nợ em cả bầu trời mơ ước. Mình đã từng cùng nhau mơ về một gia đình và những tiếng trẻ thơ. Anh bảo con nhất định phải giống em. Còn em lại muốn nó giống anh. Mình đã từng nói với nhau về những chuyến du lịch, hay những buổi chiều dắt tay nhau dạo chơi trên bờ sông, ngắm ánh hoàng hôn phía sau nhà thờ. Em còn mơ sẽ hát cho anh nghe, cho đến khi anh yêu những bài hát quê hương em. Hay chỉ là những phút giây ta massage cho nhau, cho tan biến mệt mỏi của cuộc đời. Vậy mà mơ ước ấy cứ dần phai nhoà trước mặt em. Còn anh thì xa, xa mãi...
Anh còn nợ em một tấm chân tình. Mình đã bước về hai phía khác nhau mà anh vẫn không một lời giải thích. Đôi khi, lời giải thích là không cần thiết. Nhưng cũng đôi khi, nó làm day dứt cả một đời người. Chúng ta vốn hiểu rằng mỗi việc mình làm đều có lý do của nó, bất luận đúng hay sai, nhưng chí ít nó nên là chân thật. Để rồi, mỗi khi nghĩ về kỷ niệm ngày mình còn bên nhau, mình không còn phải luẩn quẩn với câu hỏi vì sao.
Anh còn nợ em một cuộc tình đã lỡ. Cuộc sống cứ trôi, nhưng đẩy hai ta đến hai góc khác nhau của một con đường. Từ đó ta đã chọn đi về hai hướng, không nắm tay nhau, không hẹn ngày gặp lại. Cái gì không thuộc về mình, có cố cũng không được. Ta để nhau đi, dù cõi lòng tan nát. Cuộc sống vốn vô thường, phải không anh?
Tim em đập nhanh mỗi khi nghĩ về anh. Và anh còn nợ em, anh biết không?
Anh còn nợ em cả bầu trời mơ ước. Mình đã từng cùng nhau mơ về một gia đình và những tiếng trẻ thơ. Anh bảo con nhất định phải giống em. Còn em lại muốn nó giống anh. Mình đã từng nói với nhau về những chuyến du lịch, hay những buổi chiều dắt tay nhau dạo chơi trên bờ sông, ngắm ánh hoàng hôn phía sau nhà thờ. Em còn mơ sẽ hát cho anh nghe, cho đến khi anh yêu những bài hát quê hương em. Hay chỉ là những phút giây ta massage cho nhau, cho tan biến mệt mỏi của cuộc đời. Vậy mà mơ ước ấy cứ dần phai nhoà trước mặt em. Còn anh thì xa, xa mãi...
Anh còn nợ em một tấm chân tình. Mình đã bước về hai phía khác nhau mà anh vẫn không một lời giải thích. Đôi khi, lời giải thích là không cần thiết. Nhưng cũng đôi khi, nó làm day dứt cả một đời người. Chúng ta vốn hiểu rằng mỗi việc mình làm đều có lý do của nó, bất luận đúng hay sai, nhưng chí ít nó nên là chân thật. Để rồi, mỗi khi nghĩ về kỷ niệm ngày mình còn bên nhau, mình không còn phải luẩn quẩn với câu hỏi vì sao.
Anh còn nợ em một cuộc tình đã lỡ. Cuộc sống cứ trôi, nhưng đẩy hai ta đến hai góc khác nhau của một con đường. Từ đó ta đã chọn đi về hai hướng, không nắm tay nhau, không hẹn ngày gặp lại. Cái gì không thuộc về mình, có cố cũng không được. Ta để nhau đi, dù cõi lòng tan nát. Cuộc sống vốn vô thường, phải không anh?
Tim em đập nhanh mỗi khi nghĩ về anh. Và anh còn nợ em, anh biết không?
Mẹ
"Mẹ đi được", mẹ bảo tôi vậy. Nhưng tôi nhất quyết không cho mẹ đi. Là tiễn tôi ra sân bay đi nước ngoài làm việc. Mẹ cố lết ra chiếc taxi. Nước mắt lưng tròng. Lần đầu tiên, tôi ôm mẹ lâu đến thế. Ngăn không cho nước mắt chảy ra, tôi cố cười và nói "Thôi con đi. Mẹ ở nhà cố gắng khỏi bệnh sớm".
Đó là lần đầu tiên mẹ không tiễn tôi. Trước đó ba tuần, mẹ lên cơn co cơ cấp. Chuỗi ngày ở viện là chuỗi ngày không chỉ mệt mỏi về thể trạng mà còn lo lắng về tinh thần của cả mẹ và tôi. Lần đầu tiên trong đời mẹ phải nằm bẹp một chỗ cho mọi sinh hoạt. Lần đầu tiên trong đời mẹ phải phụ thuộc hoàn toàn vào người khác cho ăn, uống, vệ sinh và điều trị. Lần đầu tiên trong đời mẹ đồng ý nghĩ đến chuyện thuê người giúp việc vì tôi sắp đi xa trong khi nhà không còn ai có thể chăm sóc. Cũng là lần đầu tiên trong đời mẹ thả để con cháu tự nấu nướng cho bà.
Mẹ bị hỏng toàn bộ các đĩa đệm của cột sống. Cách đây mấy năm, tôi đã đưa mẹ đi chụp phim, và đã biết cột sống bị thoái hoá, nhưng chưa trầm trọng. Từ đó, tôi mua thực phẩm chức năng cho mẹ uống. Nhưng mẹ cứ lần lữa. Tôi nhắc mẹ đi cố gắng thẳng người để điều chỉnh cột sống thì mẹ mắng tôi, cho rằng đau thì không thẳng được. Tôi bảo mẹ đi tập yoga cùng tôi thì mẹ sợ đau. Tôi mượn máy tập về thì mẹ tập được dăm ba lần trong năm. Năm ngoái, tôi biết có người mua loại đai lưng của một hãng dược phẩm tốt nhất Thuy Sỹ dành cho người bị bệnh cột sống, tôi gọi về nhà, thuyết phục để tôi mua cho bà một cái, bà còn quát, bảo rằng có mua cũng không dùng. Bao lần tôi phát khóc vì tính cố thủ ấy. Tôi biết chung quy lại, mẹ cũng chỉ tiếc tiền, và không thật sự tin tưởng những gì tôi nói ra, cho dù tôi có đọc bao nhiêu sách vở hay thông tin. Ngược lại, bà tin quảng cáo trên ti vi, tin lời người ta nói ở những hội thảo giới thiệu thuốc thông qua phường hay các hội phụ nữ... Hậu quả giờ là không thể cứu vãn. Xót xa nhìn mẹ nằm trên giường bệnh 24/24 mà tôi cứ nghĩ đủ điều. Tôi đi rồi, lỡ mẹ lại phải vào viện thì ai ở bên cạnh mà chăm. Làm sao tìm được bác sỹ giỏi để điều trị cho mẹ. Làm sao thuyết phục mẹ đi tập yoga. Làm sao để mẹ nghe lời tôi uống đủ thực phẩm chức năng cho cải thiện tình hình...
Nhìn bức ảnh mẹ chụp cách đây chục năm, mới thấy mẹ già đi nhiều quá. Tóc mẹ vốn đen lắm, giờ bạc trắng mái đầu. Da mẹ ngày trước gầy mà vẫn bóng, giờ nhăn không đếm nổi nếp, đồi mồi gần kín mặt. Thời gian vốn chẳng chờ ai. Nhưng thời gian thật khắc nghiệt với những người đã chạm đến con số 80 như bà.
Chỉ còn hai tuần nữa là Tết. Tết nào mẹ cũng tất tả sắm sanh từ đầu tháng. Giờ thì chịu. Từ hôm quỵ đến giờ, bà chưa ra khỏi cửa. Tôi biết mẹ sốt ruột, thế nào tuần nữa cũng lại lần lần ra chợ mà coi. Tôi gọi về nhà, chỉ nhắc mẹ nhớ đeo đai lưng cho sức nặng khỏi dồn xuống cột sống. Với tôi, mẹ khoẻ lại là tất cả lúc này.
Đó là lần đầu tiên mẹ không tiễn tôi. Trước đó ba tuần, mẹ lên cơn co cơ cấp. Chuỗi ngày ở viện là chuỗi ngày không chỉ mệt mỏi về thể trạng mà còn lo lắng về tinh thần của cả mẹ và tôi. Lần đầu tiên trong đời mẹ phải nằm bẹp một chỗ cho mọi sinh hoạt. Lần đầu tiên trong đời mẹ phải phụ thuộc hoàn toàn vào người khác cho ăn, uống, vệ sinh và điều trị. Lần đầu tiên trong đời mẹ đồng ý nghĩ đến chuyện thuê người giúp việc vì tôi sắp đi xa trong khi nhà không còn ai có thể chăm sóc. Cũng là lần đầu tiên trong đời mẹ thả để con cháu tự nấu nướng cho bà.
Mẹ bị hỏng toàn bộ các đĩa đệm của cột sống. Cách đây mấy năm, tôi đã đưa mẹ đi chụp phim, và đã biết cột sống bị thoái hoá, nhưng chưa trầm trọng. Từ đó, tôi mua thực phẩm chức năng cho mẹ uống. Nhưng mẹ cứ lần lữa. Tôi nhắc mẹ đi cố gắng thẳng người để điều chỉnh cột sống thì mẹ mắng tôi, cho rằng đau thì không thẳng được. Tôi bảo mẹ đi tập yoga cùng tôi thì mẹ sợ đau. Tôi mượn máy tập về thì mẹ tập được dăm ba lần trong năm. Năm ngoái, tôi biết có người mua loại đai lưng của một hãng dược phẩm tốt nhất Thuy Sỹ dành cho người bị bệnh cột sống, tôi gọi về nhà, thuyết phục để tôi mua cho bà một cái, bà còn quát, bảo rằng có mua cũng không dùng. Bao lần tôi phát khóc vì tính cố thủ ấy. Tôi biết chung quy lại, mẹ cũng chỉ tiếc tiền, và không thật sự tin tưởng những gì tôi nói ra, cho dù tôi có đọc bao nhiêu sách vở hay thông tin. Ngược lại, bà tin quảng cáo trên ti vi, tin lời người ta nói ở những hội thảo giới thiệu thuốc thông qua phường hay các hội phụ nữ... Hậu quả giờ là không thể cứu vãn. Xót xa nhìn mẹ nằm trên giường bệnh 24/24 mà tôi cứ nghĩ đủ điều. Tôi đi rồi, lỡ mẹ lại phải vào viện thì ai ở bên cạnh mà chăm. Làm sao tìm được bác sỹ giỏi để điều trị cho mẹ. Làm sao thuyết phục mẹ đi tập yoga. Làm sao để mẹ nghe lời tôi uống đủ thực phẩm chức năng cho cải thiện tình hình...
Nhìn bức ảnh mẹ chụp cách đây chục năm, mới thấy mẹ già đi nhiều quá. Tóc mẹ vốn đen lắm, giờ bạc trắng mái đầu. Da mẹ ngày trước gầy mà vẫn bóng, giờ nhăn không đếm nổi nếp, đồi mồi gần kín mặt. Thời gian vốn chẳng chờ ai. Nhưng thời gian thật khắc nghiệt với những người đã chạm đến con số 80 như bà.
Chỉ còn hai tuần nữa là Tết. Tết nào mẹ cũng tất tả sắm sanh từ đầu tháng. Giờ thì chịu. Từ hôm quỵ đến giờ, bà chưa ra khỏi cửa. Tôi biết mẹ sốt ruột, thế nào tuần nữa cũng lại lần lần ra chợ mà coi. Tôi gọi về nhà, chỉ nhắc mẹ nhớ đeo đai lưng cho sức nặng khỏi dồn xuống cột sống. Với tôi, mẹ khoẻ lại là tất cả lúc này.
Ihwa Mural Village
Quyết tâm bước chân ra khỏi nhà, mình chọn Ihwa Mural Village, một ngôi làng nhỏ trên triền núi Naksan ở Seoul. Ihwa trước đây nghèo lắm, dù nó giáp ranh với thành cổ Seoul. Đó là nơi mà những người di cư, những công nhân nghèo tự làm một chỗ chui ra chui vào sau mỗi ngày miệt mài lao động tứ xứ. Ngôi làng sau đó còn bị bỏ hoang, gần như chỉ còn ông bà già cư ngụ. Chả thế mà đến nơi đây, mình nhìn thấy sự lộn xộn và tuỳ tiện trong kiến trúc, những ngôi nhà lụp xụp lọt thỏm giữa những bậc cầu thang thẳng đứng, những con đường ngoằn nghoèo, gập ghềnh nhỏ to. Đôi khi, nó chỉ như một cái rãnh nhỏ giữa những khe nhà...
Có lẽ Ihwa sẽ chết chìm trong một thủ đô đồ sộ những toà nhà cao tầng nếu không có dự án vẽ tranh bích hoạ mà chính quyền phát động vào những năm 2000. Ihwa hồi sinh với hàng trăm bức tranh trên tường, trên các bậc cầu thang ngút ngàn, trên những vách đá lưng chừng núi. Những bức điêu khắc bằng sắt, những hình khối bằng kim loại thi thoảng chen vào không gian ấy, tìm cho mình một chỗ đứng. Những quán cà phê nho nhỏ trang trí mộc mạc, những cửa hiệu vintage với chiếc hộp thư sắt sơn đỏ nằm ngang như cái bương đựng nước và bảng thông báo đóng cửa chỉ xâu qua một sợi dây gai nhỏ khiến Ihwa trông như một bản nocturnes nhẹ nhàng, bình an và lạc lõng với cuộc sống ngay dưới chân núi Naksan.
Ở Ihwa, mình tìm thấy có một chút gì đó của Cusco, thành phố trên triền núi của Peru, một chút gì đó của Havana cổ ở Cuba, một chút rất nhỏ, thoảng như gia vị của Châu Âu cổ kính, và một chút lộn xộn của Việt Nam.
Bạn có thể thở dốc khi phải leo qua những bậc thang dựng đứng. Bạn có thể ù tai khi ở trên con đường cao nhất của làng. Nhưng cũng từ đây, bạn có thể nghỉ hàng giờ giữa những tán cây xanh, ngắm Seoul ngút tầm mắt. Vào những đêm trăng sáng, Ihwa là cái tên luôn được lựa chọn để có thể gần hơn với mặt trăng và các vì sao.

Ihwa hôm nay khác với Ihwa hai chục năm về trước, khi mà mọi thứ đều bị bỏ hoang. Nhưng nó cũng rất khác so với chính nó chục năm về trước, khi từng đoàn người đổ xô đến đây mong được ngắm những bức tranh đẹp, xô bồ, náo loạn, như khua chiêng gõ mõ một ngôi làng ngủ yên. Chả thế mà những người dân sống ở đây đã tự tay xoá đi nhiều bức tranh, làm xấu xí nó đi, để mang lại hai chữ yên bình.
Giờ thì, Ihwa không còn là một cái tên hot trong từ điển du lịch. Nó cũng không còn đẹp lộng lẫy như thưở mới yêu. Ihwa trở về cái tuổi 40, cái tuổi bắt đầu của sự trầm mặc nhưng mặn mà. Hãy ở yên đó nhé Ihwa, hãy giữ cho tuổi 40 luôn bình an và dung dị.
| Những bậc cao thang cao ngút, nhỏ hẹp nhưng vẫn không quên phủ một màu xanh mướt. |
| Sự pha trộn về kiến trúc tại đầu làng, nơi sự giao thoa bắt đầu. |
Ở Ihwa, mình tìm thấy có một chút gì đó của Cusco, thành phố trên triền núi của Peru, một chút gì đó của Havana cổ ở Cuba, một chút rất nhỏ, thoảng như gia vị của Châu Âu cổ kính, và một chút lộn xộn của Việt Nam.
Bạn có thể thở dốc khi phải leo qua những bậc thang dựng đứng. Bạn có thể ù tai khi ở trên con đường cao nhất của làng. Nhưng cũng từ đây, bạn có thể nghỉ hàng giờ giữa những tán cây xanh, ngắm Seoul ngút tầm mắt. Vào những đêm trăng sáng, Ihwa là cái tên luôn được lựa chọn để có thể gần hơn với mặt trăng và các vì sao.

Giờ thì, Ihwa không còn là một cái tên hot trong từ điển du lịch. Nó cũng không còn đẹp lộng lẫy như thưở mới yêu. Ihwa trở về cái tuổi 40, cái tuổi bắt đầu của sự trầm mặc nhưng mặn mà. Hãy ở yên đó nhé Ihwa, hãy giữ cho tuổi 40 luôn bình an và dung dị.















Hanoi Time