
Tình yêu ơi sao quá xa...

Cho tới lúc “giọt nước tràn ly”, anh nói lời chia tay trong sự ngỡ ngàng và thẫn thờ đến tột cùng của tôi. Với vài ba lý do lãng xẹt, anh biết tôi không tin đó là nguyên nhân khiến anh rời xa tôi. Cho đến giờ đã gần 5 năm trôi qua, dù đã bao lần chất vấn bản thân, tôi vẫn chưa thể nào tìm ra lời giải đáp cho kết cục ấy. Bạn bè anh, bạn bè tôi, tất cả đều không hiểu nổi vì sao. Gia đình anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Cũng có người đã từng gợi ý giúp tôi hỏi anh về câu chuyện đấy, nhưng tôi chả thể bao giờ quên câu nói của anh “Nếu anh đã quyết định làm việc gì, thì sau này dù có biết mình sai, anh cũng không bao giờ quay đầu lại”. Trong cuộc sống, tôi can đảm bao nhiêu, thì đứng trước câu chuyện tình yêu, tôi e sợ bấy nhiêu… Tôi không dám làm gì hết để níu kéo anh quay về. Vài ba nỗ lực nhỏ nhoi chẳng mang lại kết quả gì. Và tôi đã chùn chân lùi bước, để mặc mình trong nỗi quạnh vắng cô đơn… Cuộc sống của tôi, dù khá thành công như nhiều người từng nói, vẫn luôn có một mảng khuyết vì anh đã xa rồi. Dù cho nhiều người biết cả anh và tôi đều nói rằng, tôi may mắn vì xa anh ấy, vì anh ấy còn trẻ mà đã uống rượu quá nhiều, hay rằng anh ấy không xứng với tình cảm của tôi, hay rằng trình độ của anh không thể bằng tôi được, nhưng, điều không may là hình ảnh anh ấy còn nguyên vẹn trong trái tim tôi, dẫu ở nơi nào, hình ảnh nào cũng gợi cho tôi nhớ về anh ấy. Tôi không đòi hỏi ở một con người sự tròn vẹn, vì bản thân mình còn quá nhiều khiếm khuyết. Tôi chỉ mong anh ấy hiểu rằng, với tôi, anh ấy là tất cả. Tôi sẵn sàng hy sinh cuộc sống, sự nghiệp của mình để anh ấy thênh thang trên con đường sự nghiệp. Cuộc sống là cả quãng đường gian nan học tập, nhưng không phải là không thể học được những điều mình muốn. Dẫu rằng còn nhiều điều chưa biết, tôi vẫn có thể học nó để làm anh vui lòng.
Đã bao người đến rồi đi vì họ không thể thay thế được anh trong trái tim tôi. Đôi lần tôi tự hỏi “Hay trái tim mình hóa đá?”. Đã thử dùng lý trí để át đi phần con tim yếu đuối, tôi đành chịu thua. Cuộc sống không có sự cân bằng giữa hai cực điểm ấy đã đẩy tôi đến ngày hôm nay, khát khao sự trở về của anh trong tuyệt vọng…
Tôi không biết phải làm gì để vượt qua điều này như nhiều điều gian nan khác mà tôi đã từng vượt qua. Hãy cho tôi lời khuyên nếu bạn có thể…
1 year anniversary of PLAY DAN

Hôm qua cả lũ đã kỷ niệm 1 năm nhóm PLAY DÂN thành lập (nhân tiện kỷ niệm sinh nhật Hùng Bùi đã đến ngưỡng 30 xuân xanh :))
Hẹn hò từ 8h, nhưng phải đến 9h kém cả lũ mới lên đường. Trước tiên là quán Phở Thìn trên phố Lò Đúc, vừa nóng, vừa đông, vừa ... không sạch, vừa ... không lịch sự :( . Kế đó là màn sữa chua "mềm" phải "đào mãi" mới lên. Xong rồi, tèn tén ten, mình tiến thẳng sang Gia Lâm, qua một loạt nhà nghỉ vẫy tay chào mời, cả lũ rẽ vào "Vườn quê An Khánh". Thở phào nhẹ nhóm là thằng Quân, vì nó chỉ sợ hồ này "sập tiệm" mà chưa kịp tháo biển hehe
Thuê 5 cái cần, ai cũng ti toe sờ vào một tý. Thằng Hùng Phùng hỏi bọn nhà câu xem có dịch vụ móc mồi không, em bé thản nhiên trả lời "Anh chị cứ làm thôi ạ, em không có NHU CẦU" =)) =))
Lại nói chuyện câu cá, ai cũng ti toe sờ vào 1 tý, nhưng chả thằng nào làm ăn nên hồn, một phần vì không có tinh thần câu cá, phần nữa vì không sát cá, nhưng phần lớn nhất là vì cá ở đây được "huấn luyện" chỉ rỉa mồi chứ không cắn sâu vào mồi. Mà tuyền cá có chiều dài = cả đốt ngón tay ak ak. Chắc nhà câu ái ngại cho khách câu, lỡ có câu được cũng đành thả xuống, vì muốn đem về thì phải trả tiền, mà để lâu thì chắc cá "ngợp", cá chết. Phải cảm ơn nhà câu chứ nhỉ?
Công nhận ăn ở đấy rẻ. Chưa kể đến khoản an toàn vệ sinh thực phẩm, cả lũ 10 thằng ăn uống hết có triệu ba, mừ những 3 con cá trình, mỗi con 1,2kg, vị chi 3,6, vừa nướng vừa làm sáo chuối đậu, ăn mãi không hết, ăn xong lại phải đi dạo ... cho nó tiêu.
Phải đến hơn 2h, cả lũ ... ngễu nghện... ra về, vô X-men làm quả ca rào ô ký. Cơ mà đông, dạt tạm sang hàng xóm láng tỏi, nhà bước vào thấy hôi rình, cách âm có cũng như không, nghe hết cả làng xóm ... hét, âm thanh to át hết cả tiếng bom. Mình ăn hôi mấy quả đầu, rồi chuồn sớm, nên chả bít hậu sự thế nào, chỉ thấy sáng nay Mai Trang kêu 2 thằng tiếp tục sát phạt nhau bằng tiền của thằng Quân =)) trước khi chia tay hoàng hôn. Của thiên trả địa mà!
Được ngày xả xì trét, VUI!
Test
Bac Kinh du hy

Đừng tưởng mình đi tour. Mình đi hội thảo.
Trước khi đi, thằng bạn có nói sau chuyến đi Thượng Hải, rằng nói không ngoa thì Việt Nam cũng phải ít nhất 100 năm nữa mới bằng Trung Quốc bây giờ. Mình cười "hiền" và không tin lắm.
Thế rồi mình đi. Mình ngạc nhiên thật sự. Vì có thể bạn mình nói đúng. Thậm chí còn hơi "nhẹ".
Có thể nói đường phố Bắc Kinh không khác gì đường phố Châu Âu. Rộng rãi, sạch sẽ, phủ đầy hoa. Thời tiết hanh khô càng làm cho nó bóng mượt hơn. Có lẽ, vì mình thích hoa nên Bắc Kinh chiều lòng mình. Mình thích cái cảm giác mỗi sáng dậy, thả bước một mình, hít chút hơi sương, tắm trong chút nắng, nghe rõ tiếng lá xào xạc, tiếng chim gọi bạn, tiếng bước chân vội vã trên đường. Và, lặng trong đó là những cánh hoa vẫy chiều theo gió, mơn trớn như làn môi mỏng của thiếu nữ. Những khoảng khắc ấy, mình cố ghi lại, cảm nhận và nuốt vào bên trong, như sống cùng nó, thở cùng nó. Thiên nhiên của cuộc sống. Cuộc sống trong lòng thiên nhiên.
Những tấm ảnh ấy, mình có thể xem ở đây, mượt mà như bài tình ca buổi sớm
http://travel.webshots.com/album/572201114EWnTiF?vhost=travel
Bạn bè nói mình nghiện hoa. Cứ hoa ở đâu là mình như bị cuốn theo để chụp. Nhưng cũng đáng phải không?
Mình còn chưa upload được ảnh landscape và ảnh mình với các bạn, hẹn mọi người dịp sau!

Hanoi Time