Đời không còn nhau

Sau 1 thời gian dài nghe nhạc academics, mình quay lại với Quang Dũng, ca sỹ mà mình cho là sở hữu giọng hát đáng nghe. Nhưng không phải bài nào cũng nghe được, vì dù sao chàng này cũng là ca sỹ hát nhạc thị trường.
Nhưng bài này thì mình thấy hay, đậm chất trữ tình, và da diết buồn. Bài hát có tựa đề "Đời không còn nhau", trong đó có cụm từ đảo rất tuyệt, đó là "niềm đau dài hơn nỗi vui".
Xin giới thiệu cùng các bạn bài hát này.

Đời không còn nhau
ST: Diệu Hương
CS: Quang Dũng

Quay lưng đi tôi mới biết là mất em thật rồi
Khi trong tôi tình yêu ấy còn tha thiết gọi mời
Đêm hôm qua tình còn đấy như hương hoa mùa xuân
Rồi tan tác như sương giăng chiều đông
Vòng tay lãng quên cơn đau trào dâng


Tại sao đời không có nhau?
Tình phai ôi tình tan úa màu
Từ bao chiều trong tái tê rã rời hoang phế
Đổi thay từ giây phút nào
Ngẩn ngơ cõi lòng tôi thét gào
Niềm đau dài hơn nỗi vui bao ngày cho nhau


Cho hôm nay và mãi mãi là vết thương sau cùng
Tôi chơi vơi trong sâu tối tình ơi đã lạnh lùng
Khi con tim còn che dấu vết xưa niềm đau
Còn thương nhớ trong mênh mông chìm sâu
Còn hiu hắt đời ta không còn nhau

----------------------------------
chi and cubi

Chuyện của tôi

Chuyện của tôi

Trình bày: Quang Dũng
Sáng tác: Lê Quang




Chuyện của tôi là một ngày nắng ấm
Chuyện của tôi là một ngày mưa rơi
Chuyện của tôi là một ngày ngóng đợi
Đợi hoa tươi và đợi em

Chuyện của tôi là những ngày khốn khó
Chuyện của tôi là những ngày lang thang
Chuyện của tôi là những chiều ngỡ ngàng
Tôi bắt gặp một tình yêu

Tình yêu của tôi là trong tiếng hát
Tình yêu của tôi là trong mắt người
http://music.yeucahat.com/song/vietnamese/4870-Chuyen-Cua-Toi~Quang-Dung.html
Tình yêu của tôi dịu dàng như em
Tình yêu của tôi lung linh đêm nay

Người ơi về đây để nghe tôi hát
Hát cho cuộc đời còn lắm âu lo
Người ơi về đây ngồi bên lời ru
Ru những yêu thương bên em bên em

Chuyện của tôi còn mãi cho em
Chuyện của tôi còn mãi riêng tôi
Chuyện của tôi còn mãi cho em
Chuyện của tôi còn mãi cho nhau

----------------------------------
chi and cubi

Văn hóa ứng xử

Tối qua nghe thời sự, thấy bác nào đó bên Bộ Văn hóa nói chuyện về văn hóa ứng xử của người Hà Nội để chào đón Đại lễ 1000 năm  Thăng Long - Hà Nội, mình thấy hoành tráng lắm. Những câu khẩu hiệu như "Người HN văn minh, lịch sự" cứ là dán đầy đường. Chả hiểu công tác tuyên truyền, giáo dục ấy đến đâu, nhưng sao mình toàn gặp những tình huống mà cái văn hóa ứng xử nó được thể hiện vô cùng... chả biết nói thế nào.
Buổi sáng đi làm, hầm bên ngoài hết chỗ để xe. Mình tranh thủ cái ngách giữa 2 vị trí để ô tô để nhét con xe của mình vào. Chỗ đấy bình thường cũng để được khoảng 8 xe 2 bên, trừ đường đi ở giữa. Lúc đó cũng là giờ cao điểm, đâm ra xe vào ùn ùn. Mình chưa kịp tắt máy xe thì đã có thêm 3 xe nữa, để chính giữa lối đi, chắn hết đường người ra. Mình có nói với 1 em làm ở ngân hàng MB rằng "Ơ, em để xe thì cũng lưu ý để người ở trong có thể ra được chứ". Em giai ý quay lại, trông không đến nỗi nào, sổ luôn "Cứ để đấy, đằng nào tý nữa bảo vệ cũng xếp lại. Người nào vào trong thì phải chịu chứ!". Hớ, nghĩa là em ý bảo mình hãy lắp thêm đôi cánh của batman để bay ra ngoài đây mà. Mình không biết nói gì hơn, vì nói nữa em ý cũng đi mất rồi, đành chui qua xe máy của mình, nép vào thân ô tô để đi ra ngoài. Cũng may mà người mình không tròn.
Lại hôm nay, cụ thể là sáng nay, đang ngồi trong phòng thì 1 bác lạ mặt bước vào.
- Anh hỏi ai ạ?
- Cho gặp anh VA.
- Anh VA đi họp bên ngoài chưa về đến cơ quan ạ.
Chưa kịp nói thêm thì bác sồng sộc chạy vào phòng anh VA. Mình repeat câu trên nhưng bác này không dừng lại. Mình đi hẳn ra ngoài. Lúc này thì bác kia đã vào tận phòng lãnh đạo rồi, và thấy là không có ai thật, bèn quay ra.
- Em đã nói với anh là anh VA không có nhà mà
- Điếc. Tai tôi bị điếc, chứ không phải tôi không nghe người hướng dẫn
Thế là sao nhỉ? Có phải điếc là cho phép lờ đi mọi câu nói của chủ nhà (trong khi mình là khách) để sồng sộc vào nhà người ta không?
Thế mà mình cứ tưởng khi điếc, người ta phải nói "Xin lỗi, tôi không nghe rõ bạn nói gì. Bạn có thể nói lại không?"
********
Không biết Bộ Văn hóa thông tin giáo dục văn hóa ứng xử để chào đón Đại lễ thế nào? Cho chỉ những người sinh ra và lớn lên ở HN thôi, hay cho tất cả những ai đang sinh sống tại HN?

----------------------------------
chi and cubi

3 tháng biết lẫy


Chị lười viết cho em quá nhỉ? Em đã được 3 tháng 3 ngày rồi đấy. Hôm nọ chị đi học trường bà Phúc, bà Phúc hỏi xem em thế nào, rồi bà nói cứ đúng quy luật là được "3 tháng biết lẫy, 7 tháng biết bò, 9 tháng lò dò biết đi".

Nếu thế thì em của chị vẫn bình thường, nhỉ, mặc dù chị thấy em giống chị cái khoản lười ăn quá cơ. Đúng 2 tháng rưỡi, em biết lẫy. Mà em chả cần ai đỡ đâu. Sau một hồi loay hoay để rút cái tay ra, em lật oạch 1 cái. Cái đầu chỉ ngẩng lên được 1 tý ty rồi gục xuống luôn. Lần đầu tiên mờ. Dì thích quá gọi cả nhà lên chứng kiến cái mốc son đầu tiên của em. Chị cũng theo dì gọi toáng cả lên (có khi hàng xóm cũng còn nghe thấyý chứ!). Kể từ đó, cứ để em nằm thẳng là em lẫy liên tục, khi nào không lẫy được còn mếu máo nữa cơ. Chị thấy may là dì chụp hình được ngay từ ngày đầu tiên ấy. Giờ nhìn lại cả nhà vẫn buồn cười. Nhất là khi đầu nặng, chưa đủ sức để nâng lên, nên cái mông và chân dâng lên trước, trông như kiểu cái cân ý. Ôi buồn cười quá đi mất!

Bây giờ thì em oách rồi. Cái đầu ngẩng cao như đầu con rùa, cứ thụt ra thụt vào, thấy ai gọi ở trên cao là đáp tiếng ngay. Còn khi nằm ngửa, thì em chỉ thích nhìn hình em bé ở cái hộp nuna, nhìn hoài mà không chán. Em thích nghe chị hát, khi nghe em cười toét toe. Mà em hay cười thật đấy nhỉ? Mẹ bảo em cười nhiều hơn chị. Dì cũng chụp được mấy cái hình em cười, đi khoe khắp thôn đấy thôi.

Em bắt đầu biết tiếp chuyện người lớn rồi. Giờ cứ có ai (người nhà thôi nhé) mà cười với em là em cười lại ngay, rồi bắt đầu nói chuyện, em nhìn mồm là em ê a lại ngay. Em hóng hớt, cô Thu Trang bảo thế. Chị nói nhanh, và rất lắm mồm, có khi để người lớn phát bực. Sau này em lớn, em mà còn hơn chị thì tèn tén ten..., chị em mình cãi nhau suốt ngày thôi.

Chị vẫn nhớ bài thơ "Làm chị khó lắm", nhưng mà chị lại hay quên. Thỉnh thoảng chị quên mất phải nhẹ nhàng với em, phải nhường em chỗ, phải giúp mẹ lấy quần áo, tắm cho em. Nhưng nói chung là chị quên không nhiều bằng nhớ. Chị vẫn giúp em và giúp mẹ chăm em được khối việc đấy chứ nhỉ?

Làm chị thật khó

Nhưng mà thật vui

Chị yêu em bé

Là làm được thôi

Chị Chi

----------------------------------

chi and cubi

Những chuyện không ngờ


Dạo này mình hay xem mấy tin về mấy cô người mẫu, mấy anh diễn viên, mấy vụ xì căng đan vớ vẩn, ..., ấy là bởi vì mình ăn theo bạn bè, đồng nghiệp, cho nó đỡ lạc hậu.
Đọc hoài rồi đôi lúc cũng thấy lăn tăn, cũng thấy trúc trắc ở cái chữ "ngờ". Thói thường con người ta vẫn đặt khoảng 60% niềm tin vào những gì báo chí viết, cho dù lúc trước báo viết thẳng, sau báo viết xiên. Vẫn cứ tin. Nhưng, cho dù có không tin lắm, thì người ta cũng bị đưa theo ngòi bút của người viết. Đó dường như là chuyện "xưa như Diễm" nhưng vẫn không hề thay đổi.
Gần đây có 2 câu chuyện mà mình muốn theo dõi. Đó là trường hợp của Quang Dũng và Huy Khánh. Mối "nhân duyên" này có được là do nhạc Trịnh đưa lại. Ai chả biết Quang Dũng là ca sỹ trẻ hát nhạc Trịnh đằm và chín. Ai chả biết vợ Huy Khánh là "Diễm cuối cùng của Trịnh Công Sơn". Cả hai cùng đang làm nóng các diễn đàn vì chuyện tình của họ... đang trong cơn sóng gió. Nói về Quang Dũng trước nhé. Tin đầu tiên là những câu nói của Jennifer Phạm, không đẹp đối với người chồng. Mình đã từng lăn tăn tự hỏi người đàn ông có khuôn mặt hiền như thế, trầm như thế, có gì không phải với đời. Rồi tới lúc đọc những tâm sự của anh, mình lại cảm giác nghiêng về phía anh, cảm giác báo chí đang viết quá một sự thật nào đó... Câu chuyện dường như lặp lại với gia đình Hoàng Anh-Huy Khánh. Mình yêu quý Hoàng Anh vì chị gắn bó với cố nhạc sỹ mà mình vô cùng trân trọng, không biết có phải vậy không. Có phải đó là lẽ thường tình khi ánh mắt của mình giống như chị mỗi khi đọc tin tức về cuộc sống gia đình chị hiện nay. Có thể lắm chứ. Cho đến hôm nay, khi đọc 1 bài phỏng vấn về những tâm sự của Huy Khánh, mình lại thấy lợn gợn trong những cái nhìn, cái phát ngôn, ... trước đây. Cuộc sống có thể có những điều không thể ngờ thật.
Chả phải diễn viên, chả phải ca sỹ, chả phải gì, nhưng chuyện một người bạn cũng làm mình thấy sốc. Câu chuyện sáng nay trên mặt báo khiến mình đọc đi đọc lại mà vẫn không hết sốc. Vớ vẩn thật nhưng nó cứ giữ mãi trong óc mình, câu chuyện về tình vợ chồng, cha con và những tài sản có giá trị. Ông là một người nổi tiếng, một người mà theo mình tiếp xúc và cảm nhận thì thật là chân chất, hiền lành. Chị, người bạn, người đồng nghiệp của mình, cũng là người rất tốt. Chị là con gái ông. Sau này dù mỗi người đã chuyển đi những vị trí khác nhau, chị và mình vẫn là những người bạn tốt. Mỗi lần nghe tin ông ốm, hay gặp chuyện không hay, mình vẫn thường hỏi chị về ông. Vẫn những câu trả lời bình thường và bình thản. Mình thấy êm đềm. Nhưng dường như sự thật là những con sóng ngầm dưới đó rất sâu. Bài báo viết dưới góc độ của ông, từ những người đồng nghiệp của ông, rằng ông bị đối xử bạc bẽo, con cái từ, ông mất trắng, cả tài sản và tinh thần. Sụp đổ. Mình không tin vào mắt mình. Mình cứ trăn trở hoài, sao chị lại có thể làm như vậy. Gọi điện hỏi, nhắn tin hỏi, mình đều không dám làm. Mình chỉ hỏi thăm qua những người khác. Có lẽ, uẩn khúc còn nằm đâu đây, trong mỗi gia đình, những chữ "ngờ" không ai học được, khiến gia đình đổ vỡ, cuộc sống nát tan...
-------------------------------------------------------------
chi and cubi