Hài hước nơi công sở - Thế nào cho hợp lý?

Hầu hết chúng ta đều đồng ý rằng hài hước tại công sở sẽ tạo ra nhiều hiệu quả có lợi cho mọi người. Song không phải tất cả các hài hước đều là những hài hước tốt. Thách thức ở chỗ làm thế nào để đưa những sự hài hước và vui vẻ thích hợp đan xen vào những công việc nghiêm túc mà không gây tổn hại cho người khác hay làm huỷ hoại công ty. Khi được sử dụng thích hợp, sự hài hước sẽ thật có hiệu quả cho bạn.

Hài hước có sức mạnh khiến mọi người cảm thấy đặc biệt. Khi bạn đưa mọi người vào một sự hài hước nào đó, nó ngay tức thì cải thiện tinh thần, giảm stress và khích lệ xây dựng tập thể.

Với sự gia tăng của phương thức làm việc từ xa và làm việc theo nhóm rải rác về mặt địa lý, thách thức đối với việc đẩy mạnh các mối quan hệ công việc, gắn kết và xây dựng tình bạn thân thiết là có thực.

Tại một công ty ở vịnh San Francisco, Mỹ, một nhóm làm việc có kế hoạch giới thiệu sản phẩm mới của họ cho các đứa trẻ mới sinh. Một bà mẹ được mời đến để tham dự buổi tổng duyệt của cuộc hội thảo. Khi đến nơi, bà mẹ hết sức ngạc nhiên! Mọi người đang có một bữa tiệc trong sự kính trọng với vị khách mời đặc biệt này.

Họ còn đưa lên mạng nhiều tấm hình kỹ thuật số về căn phòng hội thảo trang hoàng cùng nhiều file âm nhạc với những lời chúc tốt đẹp. Mọi người chia sẻ với nhau những câu chúc tụng tốt nhất. Cách thức sử dụng công nghệ sáng tạo này đã kéo gần mọi người sát cạnh nhau, theo nghĩa bóng chứ không phải nghĩa đen thuần túy.

Từ chỗ hài hước đưa mọi người đến với nhau …

Công sở có rất nhiều cơ hội khác nhau để hài hước đem lại lợi ích cho tất cả mọi người. Các sự kiện quan trong là một địa điểm tự nhiên để sử dụng hài hước. Ngoài ra, đó có thể là các buổi tiệc sinh nhật của một ai đó, những buổi ăn mừng các ngày lễ kỷ niệm, hoàn thành dự án, nhiệm vụ công việc,…. Thậm chí cả một dự án nào đó sống sót cũng là lý do cho sự ăn mừng và vui vẻ.

Những ngày nghỉ lễ cũng là một thời điểm khác để hài hước phát huy tác dụng. Halloween là lúc mà mọi người xem ai có thể trang hoàng phòng hội thảo tốt nhất. Đối với nhiều công ty, kỷ niệm ngày thành lập luôn được xem như thời điểm cho những bữa tiệc vui vẻ. Những bài phát biểu ngốc nghếch, những bài thơ châm biếm hay những trò đùa nghịch ngợm sẽ tràn ngập và có tác dụng rất lớn.

“Và giải thưởng được trao cho...”

Việc tổ chức một buổi lễ trao giải là cách thức hay để tạo ra niềm vui, công nhận lẫn nhau và chia sẻ các kinh nghiệm làm việc.

Cho dù có phải bắt chước một số thứ giống như tại Giải Oscars, Emmys, Hoa hậu thế giới hay tự nghĩ ra, tinh thần đồng đội của các nhân viên sẽ phát sinh khi mọi người cười đùa với nhau. Đó có thể là các giải thưởng như Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất, Hiệu ứng hình ảnh tốt nhất, Kịch bản hay nhất, Giải thưởng cống hiến trọn đời,…

Vị trí chiếc cột

Một công ty tăng trưởng nhanh mạnh không có đủ không gian văn phòng cho các khoang làm việc của những nhân viên mới. Và một nữ nhân viên mới không mấy may mắn đã phải làm việc tại một khoang mà có chiếc cột ngay ở chính giữa.

Vì mới vào làm nên nhân viên này chưa bao giờ phàn nàn. Các đồng nghiệp cảm thông với cô ta. Vào một buổi tối, các đồng nghiệp ra ngoài đường, thu thập rất nhiều tờ rơi quảng cáo khác nhau được dán trên các buồng điện thoại ở quanh khu vực công ty.

Hôm sau khi nữ nhân viên mới vào khoang làm việc của mình, chiếc cột chướng tai gia mắt giờ đây được dán đầy những thông báo về mèo bị thất lạc, cần thuân một căn hộ, dịch vụ vận chuyển giá rẻ, các khoá tiếng nước ngoài miễn phí,…. Nữ nhân viên đó không chỉ hiểu các đồng nghiệp đang cảm thông với nỗi thất vọng của cô, việc làm này còn gắn kết họ với nhau cũng như kêu gọi công ty giúp đỡ cô có chỗ làm việc tốt hơn.

…đến chố hài hước của người này có thể là sự khó chịu của người khác

Trước khi nói một câu nói hài hước nào đó, bạn nên nghĩ qua trước về nó. Mọi người có những nhìn nhận khác nhau về những gì là hài hước và những gì không hài hước.

Rất nhiều câu nói hài hước hay trò đùa có chủ ý tốt nhưng lại dẫn tới kết quả trái ngược. Một đồng nghiệp này gửi tới đồng nghiệp khác một lá thư giả mạo một người khác. Người nhận hiểu nhầm đó là thực và cho rằng đây là sự quấy rối nên gọi cảnh sát. Thật tai hại!

Những ích lợi của sự hài hước khiêm nhường về bản thân

Khi chúng ta hài hước hay bông đùa về một điều gì đó về bản thân chúng ta, nó thực sự thể hiện một dáng dấp vui vẻ và khoẻ mạnh về bản thân chúng ta, cho thấy chúng ta không quá nghiêm túc. Kết quả là mọi người nhìn nhận rằng chúng ta là những người dễ tiếp cận và chia sẻ. Song đừng để hài hước trở nên quá mức. Nhũng sự hài hước như vậy thường đánh mất tính hiệu quả khi được dùng quá nhiều.

Tất cả mọi người từ những chính trị gia, các CEO cho tới những tiếp viên hàng không thường sử dụng sự hài hước khiêm nhường – hài hước về bản thân mình - để mọi người mỉm cười, và thường là cười về họ. Bạn cũng có thể làm như vậy được.

Trong khi những câu nói hài hước về chiếc gia treo cổ có thể thích hợp trong quãng thời gian sản xuất ngưng trệ hay cắt giảm nhân công, tốt hơn cả bạn nên sử dụng những câu nói hài hước liên quan tới những chủ đề phổ biến đại chúng để có được những kết quả tốt nhất. Khi đó tất cả mọi người đều cùng cười vui, chứ không chỉ một số người!


Business know how - BWportal

Tết tết tết tết qua rồi...


Tính thời gian nghỉ thì Tết năm nay nghỉ dài thật, nhưng sao mình chẳng có cảm giác gì, đi làm cũng được, nghỉ thêm nữa cũng chẳng sao. Đi làm thì được mừng tuổi thôi. Còn ở nhà thì tiếp diễn điệp khúc ngày 2 bữa, khoảng thời gian còn lại sẽ đưa cháu đi chơi lung tung và chụp hình. Hình như hơi boring nhỉ?
Tết năm nay mình chuẩn bị nhàn hơn mọi năm. Đúng ra là không cập rập bằng mọi năm. Nhưng sao đồ ăn vẫn thấy nhiều quá vậy. 30 Tết, nhà mình làm cơm cúng tất niên sớm hơn mọi năm, mâm cơm cúng trời đất vào đêm giao thừa cũng sớm hơn mọi năm. Có lẽ là mình bắt nhịp được với thói quen của mẹ nên đã "điều chỉnh" gọn nhẹ hơn rồi. Ấy thế mà hôm nọ mình lại thấy rumours nói năm dần không được cúng cơm trời đất. Uh, những điều ấy thì đúng mình chịu thật. Thôi thì cứ có tâm là mong trời đất xá tội phù hộ thôi.
Mồng 1 Tết. Bố về quê làm thượng thọ. Mình chẳng đi được, phần vì sớm quá, phần vì không có ai giúp mẹ làm cơm cúng mồng 1. Vả lại, nếu trước Tết bố mong muốn mẹ con về thì chắc mẹ con cũng cố gắng sắp xếp. Đằng này, bố buông tuột 1 câu "Mẹ con về được thì về, không về được thì thôi". Thế thì mẹ không về bố chẳng nên trách làm gì. Lẽ ra những chuyện như thế bố nên bàn với mẹ trước khi nói với anh Hải, có phải vừa tôn trọng mẹ vừa hợp đạo lý cha con không? Chẹp, câu chuyện như thế nói cả ngày chẳng hết, chỉ thấy cũng hơi... buồn.
Tết mọi năm, mình thường đi chùa sau khi làm cơm cúng. Năm nay, hàng xóm sang chúc Tết, rồi mẹ đi cùng với mọi người, mình mình trông nhà nên chẳng thấy có tinh thần gì cả. Vậy là ngủ khoèo cho đến khi lượt khách tiếp theo gõ cửa vào chơi. Chỉ cái công việc dọn bánh kẹo ra mời, tiếp rượu, tiếp nước, rồi dọn dẹp khi khách về, lau khô và chuẩ bị cho đợt sau mà cũng không có mấy thời gian nghỉ ngơi.
Mẹ thấy mình buồn quá (đấy là mẹ thấy thôi, chứ mình hình như chẳng có emotion gì) nên rủ hôm sau đi chùa. Mồng 2, sau khi tiễn anh chị và cháu về quê và tiếp một loạt khách, mình với mẹ đi chùa, rồi sang thăm bác Dưỡng đã quá tuổi 90. Bác già quá rồi, trong Tết các anh chị đã tưởng đi vì 3 ngày không ăn uống tý gì nhưng sau phục hồi lại được. Hôm mẹ con mình đến, bác trông cũng không đến nỗi, chỉ không nhận ra mẹ con mình là ai thôi. Cũng lâu lắm rồi mình mới ghé thăm bác, cũng vì chuyện gia đình lộn xộn nên mới ra nông nỗi này. Nhưng thôi kệ, may là bác vẫn chưa có mệnh hệ gì nên mình không hối tiếc.
Tết năm ngoái, mình còn đi chúc tết họ hàng và bạn bè, vì có 1 vài người gia đình có tang, nhưng năm nay, tuyệt nhiên mình chẳng đi đâu. Không qua nhà bác Hằng vì bác ý về quê. Không qua nhà thằng Thịnh vì vợ chồng nó đã qua đây rồi. Không qua mừng tuổi ông thằng Hiếu vì cũng đã tiếp vợ chồng con cái nó tại nhà mình. Không qua nhà cái Phương vì nó cũng về quê. Còn lại những người khác thì chẳng biết đâu mà lần. Túm lại là no one was visited.
Tết năm nay mình mượn được cái lens 17-40L để chụp, kể ra thì cũng có cái hay của nó, nhưng vừa nhìn lại bộ ảnh của cả tết, cả người lẫn cảnh, thì mình chỉ thích vài cái chụp ở trong nhà. Ở ngoài đường cái nào nhìn cũng tối thui, chắc tại tay nghề mình kém quá, trong khi lúc ra được ngoài đường thì trời âm u thôi rồi. Hix, như tay nghề lái xe của mình ý, biết bao giờ mới lên cơ???
Thôi hết tết rồi, mai còn chút dư âm, hy vọng được "mừng tuổi" khá khá để làm con levi's vừa thử tối nay, đẹp mê hồn mà còn thiếu nhiều quá. Anh chị em ơi, nhớ 1 đồng mừng tuổi, 1 đồng khuyến khích "chống lầy" nhá kaka

Ngoài băm


Tối, mẹ đau đẻ. Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, mẹ bảo bố chở vào nhà hộ sinh. Mẹ còn không quên gửi chị cho cô hàng xóm trước khi nhập viện, vì lúc ấy chị mới hơn 2 tuổi.
Sau khi làm xong thủ tục, chỉ cần chờ con ra, mẹ bảo bố về nhà còn trông chị. Mẹ bảo "Mai ông vào luộc cho tôi 3 quả trứng gà, và đem cả con Q theo, tôi ăn 2 quả, cho con Q 1 quả". Bố ậm ừ rồi quay quả ra về.
Mẹ đau nhưng mẹ biết cách làm thế nào để giữ sức. Người ta bảo, đàn bà xương chậu to thì sẽ đẻ dễ. Thì đúng là mẹ đẻ con cũng không quá khó khăn. Đâu đó sau 5-6 tiếng là con đã oe oe chào đời. 2,8kg cả thảy. Bà đỡ nhìn con và bảo "Con này nuôi dễ lắm đây". Mẹ mỉm cười đón con như thế.
Trời sáng rõ. Bố đưa chị vào với mẹ. Chị còn quá bé để biết con là ai. Nhưng bố chỉ mang vào cho mẹ và chị 2 quả trứng gà. Bố bảo "Ăn thế thôi". Rồi bố đi. Mẹ chan cơm trong nước mắt.
Mẹ ra viện vào buổi tối 28 Tết. Thấy bố loay hoay thanh toán viện phí, mẹ bảo bố ra ngoài thuê 1 cái xích lô, để cho mẹ thanh toán. Thì cũng có ai làm thay đâu. Lâu rồi cũng xong. Lúc ấy mới thấy bố quay vào. Mẹ hỏi xích lô đâu, bố nói "Ngày thường nó lấy 5 đồng, hôm nay nó lấy tận 7 đồng. Thôi thì đi bộ về". Nước mắt mẹ lại chảy vào trong. Đường từ nhà hộ sinh về nhà không xa mà sao bước chân mẹ như đeo đá. Trời tối chỉ le lói vài ánh sao. Gió Tết lùa về làm mẹ đau nhức nhối. Nhưng con bé quá. Mẹ phải lấy khăn mùi xoa che mặt cho con, 1 tay còn cố lấy cái nón che cho con đỡ gió. Bố dắt xe đạp bên cạnh, chở đồ dùng.
Trời còn thương mẹ, thương con, nên đi được nửa đường bố mẹ gặp anh Đăng. Quá ngạc nhiên, anh nói "Tại sao chú để cô đi như thế này? Trời rét thế kia, mà em bé lại mới sinh. Cô lên xe cháu đèo về nhà". Đời con bớt lạnh nhờ có anh Đăng ấy.
Mẹ nhiều sữa vô kể, con uống không hết. Nhưng, được 1 tháng thì mẹ mất sữa hoàn toàn. Con nuôi bộ. Uống sữa đặc toàn đường. Từ 1 đứa "rất dễ nuôi", con thành 1 đứa còi dí dị. Cuộc đời con trượt dài theo nghèo đói của mẹ từ đấy.
Đã 32 năm kể từ ngày ấy. Giờ thì con đã khác lắm rồi, lớn hơn cả chị, cả bố mẹ (chứ đừng so sánh với người ngoài). Tuổi của con cũng chỉ cách tuổi của mẹ ngày sinh con 6 năm. Mẹ cứ giục con lấy chồng "để sau này đỡ khổ", nhưng mẹ ơi, cái khổ đã "trót" đeo bám rồi thì có gỡ cũng chẳng ra. Cũng chẳng gắn với chuyện chồng con như thế hệ trước đây của mẹ từng nghĩ. Con chỉ có thể làm được tối đa những gì thuộc về mình thôi. Nhưng mẹ hãy tin, con luôn và chỉ làm những điều tốt thôi, mẹ nhé!
Câu chuyện sinh nhật năm nào con cũng kể mẹ nghe. Và hình như mỗi năm lại là 1 điều khác lạ. Như năm nay nhé, tối qua con phải chuẩn bị quần áo "khá kỹ" để hôm nay trông mới hơn. Theo lịch thì những người sinh nhật trong tuần sẽ được nhận quà tặng của cơ quan mà. Đến sớm hơn thường lệ. Nhưng bao nhiêu háo hức tan theo mây khói. Vì cơ quan mất điện. Mất điện thì không dùng được cầu thang máy, không chào cờ, không được tặng hoa. May mà lúc con lên, cầu thang máy không mất điện mà dừng ở giữa. Cố tập kết để chào cờ với hy vọng mong manh trạm điện sẽ hoạt động trở lại trong vài phút tới. Nhưng "Tòa nhà mới đi vào hoạt động", không dễ chiều lòng người. Con nhận hoa và quà "trong tủi hổ" vì được dúi vào tay. Cũng may, cô bạn đồng nghiệp đã "kịp" mua 1 bó hồng thơm lừng mà con rất thích.
Hoa và quà cơ quan không dừng ở đó. Lãnh đạo cơ quan đã đi "đòi lại" để đến tận phòng tặng cho "lịch sự". Vậy là con được tặng 2 lần như thế đấy.
Khác với mọi năm, nhà mình chuẩn bị cho con rất nhiều đồ nhưng con toàn tiếp bạn, chả có lúc nào ăn với gia đình mình. Năm nay, nhà mình vui đầu tiên, rồi mới đến bạn con. Early birthday party. Mới có 4/5 đứa trẻ xuất hiện mà con đã thấy mệt. Con bảo sau này mà đứa nào trong nhóm cũng cho con đi tham dự những bữa như thế thì chắc làm thành 1 cái chợ không có bảo vệ. Bạn con còn nói, sau này, tổ chức rằm trung thu cho cả nhóm, chắc bọn trẻ con cũng thích, mà bố mẹ lại có thời gian tán phét. Nhưng nghĩ thế hơi xa quá mẹ nhỉ?
Từ hôm qua con đã nhận được nhiều lời chúc mừng từ bạn bè. Có những tin nhắn rất đặc biệt vào 12h đêm. Có những tin nhắn từ đất nước xa xôi nữa. Có thêm lời chúc từ những người bạn mới quen. Còn cả lời chúc từ những người đồng nghiệp. Con thấy lòng ấm áp, mẹ ạ, mặc dù... nếu có 1 ai đó "vô cùng đặc biệt" cũng nhớ ngày sinh của con thì thật tuyệt vời biết bao...
Hôm nay con mời đồng nghiệp của con chung vui bữa ăn nho nhỏ. Còn buổi tối con dành cho "1 nhóm siêu nhỏ" mà con có thể trải lòng mình với họ. Con có thể không cười to, không ồn ã, nhưng con thấy mình có thể "yên lòng" khi ở bên những người bạn ấy. Mẹ vẫn tin là con chọn bạn không tồi đúng không?
Con còn lỡ 2 cuộc hẹn với 2 người bạn đã chúc mừng sinh nhật con. Con không gộp tất cả làm một vì con tôn trọng tình bạn của mỗi một người bạn ấy. Chắc một vài ngày tới con sẽ gặp lại thôi mà.
Tối nay con uống rượu, không nhiều nhưng cũng không ít. Cũng không phải loại rượu nhẹ. Con cứ nghĩ về nhà mình sẽ nghỉ ngơi nhưng sao giờ con thấy mình tỉnh thế. Mà tỉnh thế để con còn kể mẹ nghe câu chuyện của con chứ nhỉ?
Đã sang 1 ngày mới rồi mẹ ạ. Mẹ vẫn chưa ngủ, và con thì còn ngồi đây viết những dòng cuối của câu chuyện ngày hôm nay. Năm nay ngày sinh nhật con còn trước Tết những nửa tháng, không giống 32 năm về trước. Trời cũng ấm hơn, và mẹ đã sống khá hơn ngày mẹ đón con ra đời. Mẹ biết lúc này con nghĩ gì không? Chỉ mong mẹ tâm bình an hơn, sức khỏe tốt hơn. Có thế, con mới yên lòng lo chuyện của mình, mẹ nhé!

Back to IM


Tuần trước IT sửa cho mình cái máy tính, mà đúng ra là vì chế độ upload thông tin lên website của mình có trục trặc (thằng nào viết cái phần mềm này chả pro tý nào, cực kỳ bất tiện cho người quản trị :( ), làm cho IM của mình not accessible, mình làm thế nào cũng không được. Restart không được. Re-setup không xong. Bực hết cả miền. IE còn bị quay về version 6. Mình kêu gào thảm thiết mà không ai giúp.
Giờ thì mình đã thuyết phục được thằng IT lên fix lỗi cho mình. Đấy, có gì đâu. Nó làm hỏng thì nó fix nhanh, chứ mình biết dek gì. Thế mà cứ như là phải nhờ cậy nó do favour cho mình vậy. Bố khỉ.
Anyway mình đã back to IM thân iu của mình roài. Hàng original, không phải hàng fake trên net, lởm vãi.
***********
Từ sáng mình cứ phân vân một điều. Có đứa bạn (indirect) hỏi vay tiền. Số tiền không nhỏ nhưng cũng không quá lớn. Lần trước nó đã vay và trả sòng phẳng. Nhưng lần này nó hứa 2 tháng sau mới trả cơ. Mà số tiền vay là để trả nợ cho chồng. Mà chồng nó thì lại là dân cờ bạc, chuyên đi đặt xe, đặt đồ. Mà đây lại không phải là lần đầu. Nên mình không nghĩ là lần cuối. Thương thì thương nó thật. Nhưng lương của nó 2tr/tháng thì bao giờ mới trả được cho mình. Nó bảo ra Tết nó vay ngân hàng để trả nợ cho mình. Nhưng nó còn nuôi con nhỏ. Bản thân nó thì không phải đứa tiết kiệm, chắt chiu trong cuộc sống. Gia đình nó lại còn có 2 thằng em cũng chuyên đánh bạc rồi đi cầm đồ. Nó có thể dựa vào đâu nhỉ?
Muốn sống tốt nhưng làm thế nào để an toàn cho mình đây?

The spy next door


Hôm nay rủ được thằng em đi xem phim "The spy next door". Tiếng Việt của nó là Gián điệp vú em, hình như chả liên quan gì :)
Thực ra bộ phim không phải có kịch bản xuất sắc, nhưng hài. Mà mình thì chỉ muốn giải trí thôi, nên cũng chả kêu ca gì.
Mình thích Jackie Chan, và thấy phim nào anh này đóng cũng không bỏ qua được. Cái khuôn mặt đã nhìn chỉ muốn cười.
Thích nhất vẫn là xem những đoạn trace back, khi mà diễn viên đóng không đạt, cảnh quay bị bỏ qua. Mình phát hiện ra 1 điều, dù Jackie Chan đã sống rất lâu trên đất Mỹ nhưng tiếng Anh quả là có vấn đề. Khâu nói ý. Thế nên, không chỉ film này mà rất nhiều film khác, anh ý đều phải quay lại một số phần ngôn ngữ. Mình tự an ủi rằng tiếng Anh của mình kém cỏi thế cũng là điều ... logic lol
Xem phim, mình nhớ nhất điều mà Bob (Jackie Chan) nói với con riêng của cô bạn gái, rằng "Gia đình không chỉ là những người có cùng dòng máu. Gia đình có cả những người cháu yêu thương và những người yêu thương cháu". Phải nói thêm về cô con riêng này cho rõ. Cháu cũng chỉ là con của chồng trước của cô bạn gái thôi. Như vậy, mối ràng buộc huyết thống với cả Bob và cô bạn gái đều không có. Chồng cô này đã bỏ đi và một mình cô ấy nuôi 3 người con, trong đó có 1 con riêng của chồng. Câu nói của Bob rất đơn giản nhưng không phải dễ chấp nhận, nhất là với những người con riêng đã bắt đầu trưởng thành. Nhưng câu nói ấy đã ám ảnh cô bé cho tới khi nó nhận ra rằng đúng là Bob đã dành tình thương trọn vẹn cho chị em nó. Và chính nó đã khóc khi nói với mẹ nó rằng "Mẹ chẳng tìm được ai tốt như chú Bob đâu".
Bài học về tình yêu, tình thương giản đơn như thế đấy.
Đôi lúc mình tự hỏi liệu ngoài đời có nhiều đứa trẻ đủ kiên nhẫn và lòng tin để một ngày nào đó nhận ra rằng người yêu bố/mẹ mình thực sự cũng yêu mình và làm mọi việc vì mình? Và có thể dang tay đón chờ như những người thân yêu trong gia đình?

Cũng lâu lắm rồi mình mới đi xem phim. Đôi khi cũng muốn nhưng thấy thật vô duyên.