Entry for November 29, 2008 - Sentosa (con't)


Sentosa nào

Ngày thứ 2, mình và anh Tú quyết định đi Sentosa, một hòn đảo nhân tạo khá đẹp ở Singapore. Sau một hồi tính toán kỹ càng, 2 đứa đi dạng package, mất hơn 30S$/đứa (đừng đổi tiền việt nhé ). The Merlion là điểm đầu tiên, với lối vào "trải thảm" bằng sư tử phun nước, màu sắc sặc sỡ vô cùng. Qua cổng ra vào, 2 đứa đứng trước cánh cổng thần bí (hình như 4' mở ra 1 lần). Vào trong, hóa ra là giới thiệu bộ phim hoạt hình về truyền thuyết của Singapore. Qua cánh cổng này, bỏ đồng xu may mắn vào mồm con sư tử, cánh cửa thang máy mở ra và đưa mình lên thẳng ... mồm con sư tử . Đây đúng là chỗ lý tưởng để nhìn khắp đảo Sentosa, ra xa nơi những chiếc tàu hàng vẫn đang lặng im chờ đợi, gần hơn là một vài đảo nhỏ hoang sơ, gần hơn nữa là cả khu xây dựng đang lấn biển, trông ngợp cả mắt .


Rồi mình ghé qua SkyTower, butterflies and insects park, và cuối cùng là cable car để trở về trung tâm thành phố. Tiếc mỗi một điều là không thể ở lại buổi tối để xem "Songs of the sea", một chương trình mà theo quảng cáo của 1 người bạn thì "không nên bỏ qua". Chỉ có mỗi 2 ngày thôi mà!


Mình dành buổi tối ghé qua China Town "để xem các anh chị Chinese sống thế nào", rồi về Orchard Road, một con đường trung tâm của thành phố, cũng là nơi tập trung các shopping centre, đông không tả nổi. Ở đây có khái niệm "Early Christmas", khắp thành phố vang đều các bài hát giáng sinh, đèn giăng khắp nơi, trông thật ấn tượng. Dường như thành phố sôi động hẳn hơn về đêm, khi cái ánh sáng lóng lánh làm tất cả trở nên mờ ảo, kể cả phố "đèn lồng đỏ" kế bên khách sạn của mình.


Thế là hết những ngày thăm thú Indo và Sing. Hy vọng rằng mình lại có cơ hội kể về những miền đất khác nữa.


Dưới đây là bộ ảnh ở Sing và ở Indo, mời mọi người ghé thăm nhé:


http://travel.webshots.com/album/568947811lDRkjq?vhost=travel



brb,

Entry for November 28, 2008 - Singapura (con't)



Jakarta



Sau khi rời Bogor, mình lên Jakarta 1 ngày. 1 đêm thì đúng hơn, vì mình check-in khoảng 2h30 chiều, lang thang quanh downtown Jakarta từ 3h đến 8h30, không tiêu mất xu nào (trừ tiền ăn). Jakarta trong mình không đẹp, không ấn tượng, thậm chí còn khá bẩn, bẩn hơn cả sông Tô Lịch. Những người nghèo còn ăn ngủ ngày trên bờ sông. Mình không tưởng tượng họ sẽ sống thế nào



Nhưng Jakarta đúng là 1 megacity. Vô cùng nhiều tòa nhà chọc trời. Vô cùng nhiều shopping centres. Vô cùng nhiều hàng "hiệu". Xịn chứ không phải chơi. Không chỉ là quần áo, phụ kiện theo người, mà còn cả các quán ăn, các nhà hàng, ... Giá cả sờ chỗ nào ra chỗ ấy, không mua nổi . Mình cũng ngạc nhiên không hiểu họ xây nhiều shopping centre thế để làm gì, vì theo quan sát thì lượng người mua khá ít. Hoặc họ có tầm nhìn xa, chỉ sau khủng hoảng tài chính này là giá cả lại lên phơi phới như phất cờ hay sao?



Tuy nhiên, lại tuy nhiên, dịch vụ ở Jakarta không được như mình kỳ vọng. Cũng cheating, cũng bargaining. Thôi thì đủ cả. Y chang Việt Nam. Lấy phí đắt nhưng cứ môm loa mép dải rằng tôi lấy thế là vì cô



Singapura



Tạm biệt Jakarta, mình lên đường tới Singapore. May quá có anh Tú đi cùng. 2 anh em lại ở cách nhau không xa lắm, nên quyết định đi cùng nhau. Singapore đúng là đẹp thật, vẻ đẹp nhân tạo đầy ý thức. Nhìn những cây mà vòng thân của nó mấy người mới ôm xuể, không ai nghĩ người dân Singpore quy hoạch từ cách đây mấy chục năm, để hôm nay có khách đến thăm trầm trồ tán phục.



Singapore bắt nguồn từ câu chuyện một hoàng tử Malaysia đã nhìn thấy hòn đảo từ xa và quyết định tìm đến vào thế kỷ thứ 13. Con tàu của hoàng tử 2 lần gặp sư tử biển, và chính nó là người đưa đường để hoàng tử tiến vào đất liền. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, hoàng tử đã quyết định dừng chân và lập nghiệp nơi đây, gọi nó là "Singapura", nghĩa là "thành phố sư tử". Biểu tượng ấy sừng sững khắp mọi nơi trên cái quốc đảo bé tý này. Nó đã thấm hồn singapore. Nó đã trở thành thành viên không thể thiếu đối với sự trường tồn của doah nghiệp.



Giờ thì lại vô cùng buồn ngủ. Lại hẹn lần sau vậy.



G9.

Entry for November 28, 2008 - Singapura (con't)


Lại kể tiếp chuyện Singapore...

Kể ra Singapore thì bé, nhưng mình nghĩ, nếu đi thăm thú tất cả các nơi thì cũng phải mất đến 3-4 ngày. Cơ mà mình có 2 ngày, kể cả thời gian shopping , thế nên chỉ đi đúng được vài ba nơi mà mình thích nhất.


Đó là dạo quanh thành phố.


Peter đón mình ở sân bay, đưa về khách sạn check-in rồi đưa mình quanh thành phố. Để đón được mình ở sân bay, bác phải xin nghỉ cả ngày (chắc đó là điều mình e ngại nhất). Mình lại còn "tự ý" nhờ bác đưa thêm anh Tú về, hehe, take it as granted. Điểm đến đầu tiên là Marina Barrage. Đó là 1 cái đập mà Singapore mới khánh thành hồi đầu tháng, dùng để lọc nước biển thành nước ngọt cung cấp cho thành phố. Thật là hay vì nhìn bên kia, nước còn xanh màu xanh của biển, thì bên này, nước ấm màu cuộc sống bình dân. Singapore thật là biết tận dụng không gian sống. Cái đập thì đơn thuần là cái đập nếu ở Việt Nam, nhưng ở Sing nó thành khu vui chơi giải trí. Nó cũng tích hợp khu shopping mall và khu văn phòng, nó còn có cả những không gian rất rộng để người già bách bộ, trẻ con vui chơi, nhất là những khu đài phun nước tự động lúc tắt lúc chảy. Nước ở đây trong và mát vô cùng. Kết quả là vài ba tấm ảnh ra đời, trong đó có 1 cái được show ở trên nhé


Ra khỏi Marina Barrage, Peter dẫn mình qua khu trung tâm tài chính của Singapore, nơi dường như "mọi người sống nhờ điều hòa nhiệt độ". Tách khỏi khu bộn bề đó, loáng thoáng thấy còn sót lại một vài kiến trúc cổ của Anh, 1 khách sạn, 1 cái cầu, 1 bảo tàng quốc gia. Màu trắng. Tinh khiết bên bờ sông Sing, sang trọng qua những tán cây xanh rợp. Mình đã đi bộ rất nhiều ở đó, phải đến 3 tiếng ý, liên tục, tốc độ, chóng mặt (vì Peter đi nhanh đến kinh ngạc), dừng chân một chút ở nơi có tượng sư tử biển, hít thở không khí trong lành mát dịu, đi dọc con phố nhậu (y hệt như Duesseldorf), lướt qua dãy hàng ăn dọc bên sông, cảm giác như đang đi giữa Châu Âu. Có lẽ chả nước Châu Á nào mà khi đi ta lại có cảm giác như vậy. Náo nhiệt mà vẫn rất thanh bình


Rồi đến Night Safari.


Ăn tối xong, Peter lại đưa mình đến Night Safari. Chậm hơn so với giờ mở cửa 1 tiếng. Take a tram, và leo lên xe thưởng thức vườn thú vào buổi đếm. Phải nói là đặc sắc, theo cách riêng của nó, vô cùng hấp dẫn, mặc dùng đôi khi cũng phải ngó xung quanh. Mình tự hỏi không hiểu phải mất bao lâu thời gian, công sức và tiền bạc, người ta mới có thể xây dựng một khu vườn như vậy. Các giống cây, động vật quý hiếm mua từ Indonesia, Châu Phi và Nam Mỹ làm cho người ta lầm tưởng khu vườn này được xây dựng từ cách đây hàng trăm năm. Có lẽ, cái quan trọng hơn là cái đầu, cái đầu dám làm, dám đầu tư. Sing bé lắm, chỉ là 1 cái đảo bé xíu thôi, thế mà tỷ lệ diện tích phủ cây xanh phải gấp đến mấy lần Việt Nam . Nhiều người Việt Nam đã sang Sing học tập và làm việc, không hiểu có suy nghĩ gì không???


Lại nói chuyện đi tram. Mọi người phải tuân thủ những quy định hết sức chặt chẽ, như không nói lớn, không chụp ảnh có flash. Giọng nói của hướng dẫn viên du lịch thì vô cùng tuyệt vời. Mình nói tuyệt vời vì chỉ cách đây 1 tháng, mình đưa cô giáo người nước ngoài coi Múa rối nước ở Rạp Thăng Long, nhưng hỡi ôi, những người khoác trên mình bộ quần áo "nghệ sỹ" ấy diễn một cách vô hồn không tả nổi, trên gương mặt, trong giọng ca, không có lấy một từ có cảm xúc. Dẫu biết rằng hàng ngày có lẽ họ phải lặp lại những cụm từ ấy hàng chục lần, nhưng họ được trả tiền để mang lại cảm xúc cho người nghe, người xem, đúng không nào?!? Ở Sing, giọng cô gái nhẹ nhàng, uyển chuyển, rất đi vào lòng người. Với mình, ấn tượng thật là tốt!


Trở về từ Night Safari, sau khi đưa anh Tú về nhà, Peter chở mình qua con phố "đèn lồng đỏ" của Sing, cho mình thấy cuộc sống "bướm đêm" thế nào, mà trong đó, khẳng định rằng có rất nhiều "bướm" từ việt nam bay qua .


Ngày đầu tiên ở Singapore là thế đấy!


Sentosa (kỳ tiếp theo)



Entry for November 27, 2008


Vào mạng từ 10h30, định bụng viết tiếp phần 2 của hành trình, cơ mà bây giờ đến lúc đi ngủ, 12h15, mình chưa làm được tý gì, mới chỉ... chat chit bạn bè, kêu la đủ thứ, rồi... buồn ngủ. Thằng bạn mình bảo, ngủ cho trẻ khỏe, để còn... đong giai

Thì ngủ. Mai hy vọng sẽ có thời gian, sức lực để go ahead, chứ không exhausted như bây giờ.


Chúc mọi người ngon giấc!

Entry for November 25, 2008 - Bogor


Bogor

Mặc dù được nói trước, nhưng mình vẫn hơi "háo hức" đến Bogor. Nếu nói không phải vì mình thích đi chơi thì không đúng, nhưng đó chỉ là 1 phần thôi. Mình mong gặp lại tụi lớp mình. Cũng hơn 1 năm rồi còn gì... Không thể nghĩ mình lại vui mừng đến thế khi nhìn thấy Sigit từ trên xe bus. Nhảy dựng lên, lao ầm xuống, bọn mình đã hug thật chặt. Cứ nghĩ sẽ còn lâu lắm mới được gặp lại, vậy mà đã được gặp rồi, gặp thật. Vui biết bao.


Quãng đường đi thật dài. 8h sáng xuất phát tại nhà, chuyến bay HN-SNG take off lúc 10h40, transit hơn 2 tiếng tại sân bay Changi, mình tiếp tục hành trình tới Jarkarta, và dừng chân lúc 6h30 tối. Loanh quanh đổi tiền, chờ bus và chờ các bạn Philippines, mình lên xe chừng gần 7h, đến khách sạn lúc hơn 9h tối. Chỉ từ Việt Nam sang Indonesia thôi mà mất trọn 1 ngày. Có quá dài không nhỉ?


Đó là khu resort Lido Lakes Hotel, rất yên tĩnh, trong lành, khá cách biệt với thế giới bên ngoài. Nếu ai phải lăn lộn suốt ngày với công việc thì đây là một nơi nghỉ tốt. Sáng đầu tiên, mình để chuông đồng hồ cũng bằng thừa, vì không thể ngủ được. Việc đầu tiên làm sau khi tỉnh giấc là chụp ảnh quanh nơi mình ở. Hơi lạnh mát của không khí vùng núi trong lành thấm qua da thịt, khoan khoái vô cùng. Đến sáng ngày thứ 2, can đảm hơn, mình đi bộ tập thể dục, dọc con đường lên núi. Đặt mục tiêu khu nghỉ kế tiếp nhưng đi hoài mà vẫn chỉ thấy hình xa xa nên mình đành phải quay về. Con đường ẩm, ấm mùi đất, ấm mùi cỏ hoa. Indo có rất nhiều cây giống Việt Nam, ngô, khoai, sắn, cây ăn quả. Có những cây tán lá rất lạ, vừa giống lá chanh, vừa khác xa. Có những quả trông bóng mượt như vú sữa, nhưng khi héo, bên trong lớp vỏ mỏng là 1 lớp xơ rất dày, như xơ dừa vậy. Sáng ngày thứ 3, vì bận không đi được vào buổi sáng nên buổi chiều mình quyết định dạo bộ. Cũng may là gặp thằng bạn Cambodia rất hăm hở accompany. 2 đứa quyết định ra ngoài đường, khám phá cuộc sống bình dị của người dân Indonesia. Cũng xe ôm, xe mini-bus, xe lam, người dân nơi đây lam lũ chả khác gì quê mình. Vỉa hè thì không có lối đi, cửa xe bus thì không bao giờ đóng, thậm chí còn không có cửa. Cuộc sống vùng núi mà...


Văn hóa Bogor là tập hợp văn hóa của các chủng thổ dân khác nhau. Bữa tối nào mình cũng được thưởng thức. Điều phát hiện ra từ những điệu múa này là họ thường xuyên khom lưng, điệu múa uyển chuyển nhưng hay thay đổi bất ngờ, hông ngoáy rất nhiều và mắt hay liếc "đưa tình". Họ có kiểu mời người nhảy rất đặc biệt, đó là choàng khăn qua người khác và kéo về sân khấu. Cứ mỗi lần thấy họ đến gần là mình phải "cắm mặt" vào ăn, không thì bị choàng khăn qua cổ mất. Có 1 điệu múa mà chắc không bao giờ mình quên, đó là múa võ trong đám cưới. Trong đám cưới lãng mạn và trang trọng ấy, người ta lại múa võ. Không thể tưởng tượng được. Nhưng nó là văn hóa. Có thể mình chưa đủ hiểu ý nghĩa của những điệu võ ấy mà...


Được ngắm cũng thik, nhưng mình thích hơn là điệu Pocho pocho của Indonesia và free dance của người Philippines. Theo mình, điệu pocho pocho rất hay, lịch sự, trang trọng mà không kém phần vui vẻ, lại rất dễ fit với các loại nhạc nhảy khác nhau. Nhưng free dance thì đúng là buồn cười. Full fun and joy there! Mình có thể nhảy suốt, trừ khi người mỏi mệt hoặc mất quá nhiều năng lượng. Mình thích cô Wienand nhảy lắm, vì cô gốc Mỹ La tinh, điệu nhảy như ngấm vào máu thịt, rất tự nhiên, uyển chuyển và thân thiện. Thực sự là rất vui.


Mấy ngày ở Bogor là như vậy đấy. Bogor đẹp vừa thôi, nhưng con người ở đây vui vẻ và thân thiện. Nếu cho mình cơ hội, chưa chắc mình quay lại, nhưng đó là 1 good experience.


Giờ buồn ngủ quá rồi. Hành trình tiếp theo mình sẽ kể các bạn nghe nhé!