Cho mình

Còn hơn chục ngày nữa là Tết rồi. Thời gian như thế là nhanh hay lâu nhỉ? Đã thêm 1 năm trôi qua mình bước qua nỗi đau ấy, 1 năm mình trăn trở với chỉ vài câu hỏi mà không tài nào trả lời được... cho tới tận bây giờ, 1 năm mình bình thản đón nhận số phận như một lẽ đương nhiên, 1 năm mình tìm được sự đồng cảm của hơn 1 người, 1 năm mình thất bại hoàn toàn trong việc định hướng cuộc đời, và 1 năm không nguôi bệnh tật.
Mỗi trải nghiệm, dù ngọt ngào hay cay đắng, đều là liều thuốc bổ trên con đường đời. Nhưng để đến mức mất niềm tin vào cuộc sống thì trải nghiệm đó hẳn không ai muốn. Có đôi khi, mình cũng giật mình mà nhìn lại, thấy sao mình chai lì đến thế. Có phải vì cuộc sống đã lấy đi của mình quá nhiều hay không... Hay chỉ tại vì mùa thu không còn hoa sữa...
Có những người cứ gào lên "Tôi là số 1 đây... Bạn phải nhìn tôi mà học tập... Tôi đang hạnh phúc lắm... Tôi yêu gia đình của tôi..." nhưng hóa ra lại đang trượt dài trên con đường tội lỗi. Có những người hí hửng vì đã quăng được thòng lọng bắt gà, nhưng đâu ngờ mình lại chính là gà bị quăng thòng lọng. Những người ấy thật đáng ghét, nhưng hóa ra  là đáng thương...
Cứ thế mà sống đi, không buồn, không vui, không vội vàng, không hờ hững, không đớn đau, không sôi sục. Mình đã đi qua nỗi đau như thế đấy.
1 năm dẫu không đáng nhớ, cũng chẳng thể quên.
1 năm mới nữa lại bắt đầu.


----------------------------------
 chi and cubi

Một góc blog

Biết bao nhiêu dự định, biết bao nhiêu quyết tâm, để rồi blog mốc meo, heo hút. Chán nhể.
Vừa nãy nảy ra 1 ý định mới với cái blog thân yêu này, thế mà thử hoài chả được. Lại còn mạng mẽo nhảy cồ cồ như geangnam style. Ếch làm được gì. Lại chán tiếp.
Lướt qua stats của blog, thấy vấn đề quan tâm nhất của mọi người là dạy con cái học hành và học trò chia tay nhau thế nào. Mới thấy là, tuổi học trò lúc nào cũng mộng mơ, ảo tưởng, chia tay cứ phải cố viết cho được lòng nhau nhất, nhưng vốn từ, vốn sống còn hạn chế, nên vẫn phải luôn tìm xem "ai đó nói gì" còn bắt chước, hay khơi mào cảm xúc. Ngược lại, khi đã có con cái để chăm lo, người làm cha, làm mẹ thực tế hơn nhiều. Thay vì mực tím, hoa phượng, người ta tìm những thông tin khoa học hơn, facts and figures, những trải nghiệm thực tế, để lo cho con mình tốt hơn. Người Việt Nam vốn thế mà, cứ có con là lo hết cho nó, lo lạm cả phần lo cho vợ/chồng, bố/mẹ, và đương nhiên lo cho bản thân mình đứng thật thứ yếu. Có anh bạn 6X sống (một) mình, con cái lớn tướng ở với mẹ, dẫu bất mãn về công việc, dẫu có vài lời mời gọi vào hẳn trong nam làm việc, nhưng nhất định chả chịu đi, chỉ vì "không nỡ xa con". Nam-Bắc giờ có phải xa như đông bán cầu và tây bán cầu đâu, nhỉ? Hơn nữa, con còn nhỏ thì lo còn có lý, giờ chúng nó lớn hết rồi, có thể tự lo cho bản thân, mình cứ lo hoài cho nó, nó có hiểu không? Nó có lo lại cho mình được 1/10 mà mình lo cho nó không? Nhưng tục là thế. Khó cưỡng lắm.
Dạy trẻ con học hoài, mình muốn chia sẻ nhiều thứ lắm. Thế mà chả có lúc nào động vào blog, lúc vào được lại lắm việc phải làm, lúc thì lại trôi mất cảm hứng. Nhưng mà chắc mình sẽ viết thêm cái gì đó về đề tài dạy dỗ, hàng hót mà. Còn thiếu niên nhi đồng thì thôi. Mình tự cảm thấy mình đã già, khác hẳn với cái thời cách đây dăm bảy năm, lúc nào cũng hơn hớn, toe toét. Thấy mệt mỏi.
Không biết đây có phải là 1 bài cuối năm không nhỉ?
----------------------------------
 chi and cubi

Tự tin hay tự cao

Người ta bảo chữ "tự tin" mà bỏ mỗi chữ cái "n" là thành ngay "tự ti", còn thay hẳn tiếng "tin" bằng "cao" thì mới ra từ "tự cao". Ấy thế mà khoảng cách "tự tin - tự ti" nó xa vời vợi, còn "tự tin" và "tự cao" sao gần nhau đến thế.
Nhân nói đến chuyện này lại nhớ đến loạt bài giàu - nghèo đăng đàn trên vnexpress khoảng chừng tháng trước đây. Vốn biết các bạn nhà báo văn hay chữ tốt, nhiều khi bịa những câu chuyện không thể có lên cho độc giả oánh nhau, nhưng một số bài viết, theo mình, là có thật. Mở bài hơi lê thê, nhỉ? Số là thế này, có 1 bạn năm nay chừng 27 tuổi viết rằng "từ công nhân, nay tôi có 1 chồng, 2 con, nhà 3 tầng, xe 4 bánh". Đại loại thế. Bạn tâm sự rằng bạn xuất phát là công nhân, sau cộng thêm học hỏi, thông minh đủ thứ gì đấy thì có lương 5 triệu đồng/tháng. Và cứ dần dần ngày này qua tháng khác, giờ bạn được những thành quả như trên. Những con người như vậy giờ thật khó kiếm. Vậy mà sao mình đọc xong, không thể tin vậy ta? Nếu ai cũng có trí khôn hết sức bình thường (như mình), người ta cũng đều nghĩ rằng bạn này bịa, vì từ công nhân đi lên được vị trí lãnh đạo cấp cao là cả 1 con đường dài (ngoại trừ bạn kiểu như Bill Gates), không nhờ vả bố mẹ, họ hàng, vẫn nuôi con ăn học bình thường, ở Hà Nội, mà có thể (tối đa) sau 7 năm tậu được nhà riêng, xe hơi. Sau một hồi dài các bạn độc giả ném đá (ý mình là thậm chí nếu bạn đó chường mặt ra còn bị ném trứng thối nữa kia), bạn ý lại đăng đàn, trách mọi người nghĩ một sao không nghĩ hai, tại sao không nghĩ bạn ý giỏi thế có người sẽ thuê bạn làm CEO. Tại sao không nghĩ bạn ý dùng số tiền nhỏ nhoi ấy kiếm được để đầu tư vào những chỗ khác sinh lời. Ồ! Giờ thì mọi người mới hiểu vì sao bạn ý có nhiều tài sản lớn đến thế (nếu đó là sự thực) sau 7 năm ra đời. Mình chỉ nghĩ rằng nếu ngay từ đầu câu chuyện, bạn ý chia sẻ rằng "... với số tiền nhỏ nhoi ấy, tôi đã gom góp đầu tư vào A B C, để sau ... năm chúng tôi mua được đất, sau ... năm chúng tôi xây được nhà, sau ... năm chúng tôi mua được ô tô..." thì thay vì bị ném đá, bạn ý sẽ được độc giả tâng lên tận mây xanh. Chỉ lời nói đầu và câu kết luận liệu có làm nên 1 câu chuyện???
Tuần trước mình lại rất vinh dự được ngồi nghe 1 bạn trưởng phòng nhân sự của 1 khách sạn 4 sao tại Hà Nội trình bày về cung - cầu lao động của xã hội hiện đại. Bạn có chục năm làm việc, tốt nghiệp trường sư phạm. Bạn có mục tiêu làm việc "cứ 2 năm lại đổi 1 khách sạn". Quả thực, bạn vẫn đạt được mục tiêu ấy, cho tới nay. Bạn phản đối vị khách mời trước đó, người nói "cùng 1 vị trí làm việc như nhau, người Việt Nam thường được trả lương ít hơn người nước ngoài, mặc dù có thể trình độ 2 người như nhau, thậm chí người Việt Nam còn nhỉnh hơn", vì bạn chứng minh được rằng "tại từng vị trí làm việc, tôi đều được trả mức lương cao nhất cho người nước ngoài, và cứ nơi làm việc tiếp theo, tôi được trả lương gấp 2-3 lần nơi làm việc trước đó". Bạn đưa ra quan điểm rất mạnh mẽ, thậm chí căng cứng, về những điểm mạnh của bản thân mình, và cho rằng nếu được như bạn, mọi người sẽ được làm những công việc tốt, trả lương cao và xứng đáng. Mình nghe mà thấy lạnh buốt (cũng 1 phần vì điều hòa lạnh quá keke). Trong nhiều điều hoài nghi, mình thấy hoài nghi nhất việc nếu cứ đà 2 năm/khách sạn, khoảng chục năm nữa, Hà Nội có xây đủ khách sạn cao cấp để mời chào bạn hay không. Tự nhiên đâm lo. Quẩn thật.
Quay trở lại với sân khấu Tâm sự của vnexpress. Hôm nay tự nhiên lại đọc bài "Nhiều người Việt ngày càng dễ dãi với tình dục" của bạn Diệu Anh. Trái với bạn tác giả giàu - nghèo, bạn Diệu Anh được tán thưởng nhiệt liệt. Bài viết thì dài, nhưng đại loại là bạn tác giả (sắp, theo lời tự thuật) lấy tây nhưng ủng hộ lối sống cổ điển, đành rằng để hạnh phúc thì phải có sự hòa hợp về tình dục nhưng nếu tự thân không làm được thì hãy dùng sex toy chứ đừng tìm cảm giác thật bên ngoài, và rằng bạn không vì tiền mà làm như trâu, nhưng thực tế bạn cày như trâu để có tiền lo cho con riêng của bạn ra nước ngoài chữa bệnh. Đọc xong, mình tuyền thấy bạn khen bản thân mình. Nhưng mình thì cứ thấy lạ là. Tỷ dụ bạn nói "người yêu mình là con nhà danh gia vọng tộc, tử tế đàng hoàng, rất quý mình", nhưng thề với bạn, nếu gia đình vọng tộc ấy mà suy nghĩ kiểu cổ điển mà bạn định nghĩa thì chắc gì họ đã yêu quý bạn (và con bạn) như bạn đang thấy. Nếu anh chàng kia là trai tân thì liệu có thoải mái khi lấy gái đã ly dị chồng (đấy là tôi hiểu nghĩa rất quy lát đấy, là bạn đã có chồng và đã ly dị, hoặc chồng bạn đã chết)) và có con riêng như bạn không. Nếp nghĩ truyền thống (ở bất cứ đâu) liệu có cho phép gia đình vọng tộc chào đón 1 người không danh gia vọng tộc, lại còn là dân châu á, như bạn không. Sau này, bạn nói "Chúng tôi chỉ có cuối tuần để gần gũi nhau thôi. Nhưng dường như sự cách trở lại càng làm chúng tôi cảm thấy mỗi lần gần gũi nhau thật là quý giá, thật y hệt cảm giác xa nhớ của các cặp vợ chồng trong cái thời đất nước Việt Nam còn chia cắt". Tôi chả biết bạn nói sự gần gũi này có bao gồm cả sex hay không. Nhưng hãy nhớ, dù bạn đã có con (tức là không còn trinh), thì việc sinh hoạt tình dục với bạn trai trước khi cưới là điều mà truyền thống Việt Nam không cho phép. Cuối thư, bạn nói "Tôi nghĩ nếu chúng ta tự đặt cho mình những mục tiêu sống khác ngoài tính hưởng thụ, mà là tính vun vén xây đắp cả cho mình lẫn cho người khác, sống bớt ích kỷ, không đặt sự hưởng thụ lên lợi ích hàng đầu của mình, thì sẽ có những tư duy của tôi và bạn trai tôi. Như vậy sẽ không còn ham muốn nhục dục ngoài luồng nữa". Cá nhân tôi cho rằng cái "ham muốn nhục dục" ấy ai cũng có (một cách bình thường), và không có gì là đáng xấu hổ khi phải nói ra điều đó, và một khi đã có ham muốn, thì phải đi tìm nguồn cung cấp, và lẽ dĩ nhiên, bạn này không cung cấp được thì đi tìm bạn kia, chứ để bí lâu ngày còn nguy hiểm hơn cái sự ngoài luồng nhiều bạn ạ. Cố nhiên, nếu ai có thể chết vì lý tưởng thì cũng là điều không đáng xấu hổ.

Đã bụng bảo dạ là không có đọc mấy cái tin ủy mỵ vô thưởng vô phạt này nữa, nhưng mà giờ kinh tế thì đi xuống, xã hội thì bất an, đất nước thì rơi vào tay kể xấu, đọc vài mục tâm sự cho nó khuây khỏa, thế quái nào mà máu cứ dồn hết cả lên não.
Rắc rối thật!

----------------------------------
 chi and cubi

Dạy con học bảng cửu chương

Nhớ lại ngày xưa học bảng cửu chương, để trò luôn nhớ và luôn nhẩm trong đầu, bìa trang 4 của mỗi quyển vở đều có in bảng cửu chương. Trò nhìn hoài rồi cũng thuộc. Và cũng phải cày suốt, trò giỏi chỉ chừng tháng là thuộc, trò ít giỏi thì tầm vài tháng.
Giờ vở trẻ con in hoa lá cành, chim chóc hót vang cho nó đúng với tuổi thơ, không còn in bảng cửu chương nữa. Dạy con học bảng cửu chương, giờ mình cũng học lỏm được vài chiêu để cho nó nhớ nhanh hơn mình.
  1. Trước khi học phép nhân, con cần học kha khá phép cộng, nghĩa là biết cách cộng nhẩm nhiều con số. Riêng về mục này, mình rất khuyến khích học chương trình toán của Malaysia, có tên UCMas (có thể còn một số chương trình khác, nhưng UCMas được đánh giá cao hơn hẳn).
  2. Khi học tính nhân, hãy bảo con thay phép nhân bằng phép cộng. Ví dụ như: 2 x 6 = sáu số 2 cộng lại với nhau. Việc này giúp con tư duy rằng, nếu không nhớ được kết quả phép nhân thì có thể chuyển thành phép cộng và tính tổng.
  3. Dạy con tư duy việc hoán đổi vị trí các số trong phép nhân. Ví dụ, 6 x 3 = 3 x 6. Mà phép tính nhân 3 con đã thuộc trước đó rồi. Vậy thì có gì khó để nhớ đâu cơ chứ.
Với mấy chiêu này, mình thấy con học bảng cửu chương đỡ vật vã hơn khi cô giáo nó bắt nó học thuộc lòng bảng tính cộng (tư duy ngớ ngẩn nhất mà mình từng thấy).

----------------------------------
 chi and cubi

Loạn

Chính sách
Hôm nay ông Thứ trưởng Bộ Công An phát đi thông báo rằng sẽ tạm dừng cấp Chứng minh thư mà phải đề trên đó cả tên bố mẹ. Mình mừng hú. Kiểu này phải đi làm lại ngay chứng minh thư, không đến lúc vui vui nào đó, ông công an lại bảo "tiếp tục áp dụng" thì bỏ thày. Sao lại có những sáng kiến nhố nhăng thế nhỉ, chứng minh thư là bằng chứng nhận dạng cá nhân thì chỉ liên quan đến cá nhân đó thôi, thích sáng tạo, thêm thắt cái quái gì của bản thân cá nhân đó thì hẵng nghĩ, đưa vào những chi tiết thừa, chả liên quan mà cũng cố mà nghĩ. Nghĩ quẩn nhiều quá, dây thần kinh làm việc quá sức, nó đứt phựt phát thì sao, có phải là tự nhiên cười cả ngày không? Chẹp chẹp.

Xã hội
Giá vé xe bus ở thủ đô Hà Lội sẽ tăng giá thêm 2.000 nữa từ 1/10. Tăng hay không mình cũng chả quan tâm lắm, cái đó dành cho công ty xe bus. Nhưng buồn cười là, bài báo có nói đến khảo sát của JICA về việc tăng giá xe bus, và viết rằng "63% ý kiến đồng ý với việc tăng giá và cải thiện chất lượng xe bus". Ấy thế mà công ty xe bus chỉ nói đến việc tăng giá thôi, có lời nào về việc cải thiện chất lượng đâu. Mà ai mà chả biết xe bus là hung thần ở thủ đô. Xe thì cũ nát, xả khói vô tội vạ, gây ô nhiễm môi trường trầm trọng, xả thẳng vào mặt người đi đường phía sau gây ảnh hưởng đến sức khỏe của toàn xã hội. Lái xe, phụ xe thì trình độ hạn chế nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm và hiếu chiến. Cá nhân mình đã bị xe bus vài lần cố tình đâm hoặc chắn đường, và tất nhiên là bị chửi nữa, nên rất hiểu cái sự nguy hiểm này. Nhưng cái này đáng quan tâm hơn này. Năm nào nhà nước cũng phải bù lỗ cho xe bus. Hiển nhiên thôi. Hoạt động hỗ trợ xã hội mà. Nhưng có ai báo cáo rằng trong 1 ngày bao nhiêu người đi xe bus và bao nhiêu cái vé được phát ra không. Trước mình hay đi xe bus. Nếu mình không hỏi vé thì đương nhiên là không được xé vé. Không xé vé thì nhà nước làm gì hạch toán vào khoản thu. Mà xăng dầu, bảo dưỡng vẫn mất. Chả bù lỗ thì sao. Nhưng tiền vé xe đấy thực chất vào túi ai thì các bạn biết rồi đấy. Cách đây không lâu, mình có đọc bài báo về tuyên bố (hay thông báo, đại loại thế) của anh Đinh La Thăng, rằng ai mà thấy xe bus xả khói trên đường thì báo về Bộ GTVT để có biện pháp xử lý, mình mừng hú, hy vọng tình trạng xả khói được cải thiện, nhưng... chả có cái xe nào bị phạt hay dừng hoạt động cả. Chắc là sau khi xem xét thực tế, anh Thăng nhận thấy rằng nếu làm đúng như vậy thì chả còn cái xe bus nào trên đường. Còn cháo gì mà húp nữa. Chậc chậc.

Pháp luật
2 hôm nay bầu Kiên bị bắt. Báo chí cứ gọi là xôn xao. Mấy khi có mồi. Thế là, đủ các loại bầu lên báo, đủ các loại ngân hàng lên báo. Rồi thì ai cũng chối bỏ sự liên quan đến bầu Kiên. Rồi thì người ta phỏng vấn khách của ngân hàng xem có ảnh hưởng gì không. Thật đúng là mồi. Hơ hơ... Chối hay không cũng chả có tác dụng gì. Con số nó rành rành ra đấy, nói nhiều làm gì cho mệt người. Còn khách gửi tiền thì đương nhiên là không ảnh hưởng rồi, chỉ có lãi suất mới có thể ảnh hưởng tới họ thôi chứ. Mà nói tóm lại, ông ý là người bình thường thôi. Phạm pháp cũng là bình thường thôi. Có bị bắt cũng vẫn bình thường thôi. Làm gì mà cứ dựng đứng hết cả lên thế. Bày đặt.

An toàn xã hội
Có 1 bài viết nhỏ về 1 người làm việc ở Hà Nội vào Sài Gòn du lịch, đang chụp hình ở Nhà thờ Đức Bà thì có 2 thanh niên chạy qua giật đồ, nhưng mà không được. Anh này viết lên báo, hy vọng giúp mọi người cẩn thận hơn. Thường thì chuyện đó cũng chả có gì. Nhưng đọc comments cho bài viết thì buồn cười quá. Thay vì cảm ơn tác giả, họ (nhất là những bạn ở Sài Gòn) lại xỉa xói anh này, cho rằng Hà Nội còn nguy hiểm hơn ý chứ. Vậy là, đối tượng cần cảnh giác đã bị thay đổi 180 độ. Có phải nhiều người hồn nhiên quá hay không nhỉ? Cá nhân mình đợt rồi vào Sài Gòn cũng bị giật đồ, tại địa điểm cũng không ngờ, rất may là không sao, điều đó giúp mình cảnh giác hơn cho những lần tới thôi. Có khi may là mình không viết lên báo, nếu không, có khi cũng bị xỉa xói như anh chàng này.


Có phải xã hội đang ngày càng loạn quá không???
----------------------------------
 chi and cubi