Hịch Khoa học công nghệ

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp [Xì cốt len] dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.


Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?


Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm

Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:
Dân gần trăm triệu "ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!


Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.


Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

Nguyễn Xuân Diện Blog

----------------------------------
chi and cubi

Đến thăm Bản Giang Mỗ (Hòa Bình)

Tết này, cả Ban rủ nhau đi du xuân trên Hòa Bình. Hòa Bình có Chùa Phật Quang, nơi lưu giữ cái chuông lớn thứ 3 Việt Nam. Nhưng Chùa lại đang xây, nên ngoài chuyện dâng hương cầu an, bạn sẽ chưa được chiêm ngưỡng vẻ đẹp gì của Chùa cả. Từ vị trí cao nhất của Chùa, bạn có thể hướng tầm mắt về thành phố Hòa Bình, nhưng bạn có thể chưa nhìn thấy gì đẹp ở thành phố này cả, vỏn vẹn 1 cây cầu bắc qua Sông Đà nối 2 bên thành phố. Và hết.
Hoa Binh Town from above
3rd oldest bell in Vietnam

Ở Chùa Phật Quang, nếu không cẩn thận bạn có thể gặp phải sư giả ăn xin ở cổng chùa. Cũng có thể bạn nhầm đó là sư của chùa, nhưng theo mình hiểu thì nhà sư có đi khất thực cũng không bao giờ chìa bát, hoặc tay, vào người qua đường để xin tiền. Nữa là ngay tại cửa chùa, phật tử thập phương đã về đây dâng hương và lòng thành cầu xin những điều tốt đẹp, đã công đức để có thể xây được chùa đàng hoàng hơn, cớ gì mà đứng bên ngoài còn xin nữa.
Rời chùa Phật Quang, cả đoàn leo lên xe vào thăm bản Giang Mỗ. Theo tài liệu du lịch đọc được, bản này có hơn trăm nóc nhà, thuần khiết hương vị dân tộc Mường, với lối kiến trúc thuần dân tộc, nằm giữa 2 quả núi và bát ngát xanh. Những người dân Mường nơi đây sẽ đón bạn với tấm lòng thuần hậu, sẽ giới thiệu với bạn những gì là văn hóa của người dân Mường nơi đây.
Giang Mo mountainous village

Xe dừng lại khi nhìn thấy 1 tấm biển đơn giản 'Làng văn hóa du lịch Giang Mỗ", với 1 bãi đất trống nho nhỏ không ai trông coi. Yên vị xong, cả Ban tự tìm đường vào nhà 1 người dân đã đặt sẵn bữa trưa. Đón khách du lịch đầu tiên là 1 bà già móm mém, có cái răng chìa ra đến hơn 1cm, "mua cho bà cái này đi, cái kia đi". Chưa ai dám mua cả. Vì đói, phải măm đã. Khi tìm được đến nhà, mọi người được mời đầu tiên là 1 chén rượu do chủ nhà tự nấu. Không phải đặc trưng của người Mường Hòa Bình. Sau đó là món gà luộc, rau cải luộc và gạo nếp nương nấu cơm nếp (chứ không phải xôi như đã đặt). Chủ nhà phân trần rằng nếu nếu xôi thì sẽ rất lâu, và khô. Còn cơm nếp này thì nát. Chắc ăn cơm nát sẽ không bị đau dạ dầy. Người Mường cẩn thận quá!
Nhân thể nói chuyện ăn, quay lại màn đặt ăn trước Tết vài ngày. Đầu tiên, mình gọi điện thoại bàn. Một giọng già cất lên. Mình tưởng đàn ông. Hóa ra đàn bà. Chắc là mẹ của anh chủ nhà. Dĩ nhiên khoản ăn uống thì bà không biết gì rồi. Bà chuyển máy cho con cháu gái. Giọng ngây thơ, cháu bảo "Toàn gà nhà cháu nuôi thôi ạ". Nhưng cháu không biết giá tiền, nên cho số điện thoại di động của bố cháu. Gọi đến số này, mình được nghe nhac chờ là bài hát cầu vồng gì đó. Nghe mãi. Người Mường giờ xì tin tợn. Rồi thì bố cháu cũng nghe. Cũng hứng khởi. Khoe gà đồi ngon, chắc thịt. Hỏi đến giá, bố cháu bảo không biết đâu, phải đi tham khảo giá trong bản. Kết quả là 130k/con có lông (gà Hà nội thời điểm đó là 125k/con làm sẵn, cũng là gà nuôi nhưng không đi bộ). Bố cháu còn phân trần rằng "Nhà tôi nuôi được có 2 con. Tết sẽ ăn 1 con. Còn lại có 1 con, không đủ cho em, vì em đặt những 5 con kia mà, phải đi mua trong bản thôi". Thôi thì tết nhất, chẳng ai mặc cả làm gì, cắn răng đồng ý. Đến khi lên rồi, mình lại hỏi nhà năm nay nuôi được bao nhiêu con gà, anh chủ nói luôn được 15 con. Người Mường ơi là người Mường! Người Mường có tài nói dối mà chưa có tài giấu đuôi...
Nhà sàn của người Mường giờ được bê tông hóa phần nhiều. Do bản này được sở văn hóa - du lịch lựa chọn làm bản du lịch, đâm ra nhà nào cũng phải trưng bày mấy cái hiện vật của người Mường xưa, nhất là cái cối xay gạo, với lại mấy đồ vật trong nhà như cái chiêng nhỏ, hay mấy cái khăn, cái mũ, ..., nhưng chả ai giới thiệu gì (trừ phi được hỏi). Những sản vật như khăn, áo, mũ đấy chả biết người dân tộc Thái, Tày, ..., thế nào. Mà đắt ra phết. Giá toàn niêm yết bằng đô la. Không khéo bản này còn đô la hóa không chừng.
local products offers

Sau khi thưởng thức rau, xôi, gà đồi, mọi người rủ nhau đi ngắm bản. Đi được vài bước chân là hết. Vì chả có gì ngắm cả. Trước mặt là núi. Ruộng thì toèn hoen vài mảnh, trồng cây thưa thớt, đa phần là cây dại mọc. Các bạn thủ đô cứ chen nhau viết bài ca tụng trên mạng, chứ thực ra về ở đây trọn 1 ngày là chỉ có nước ra ngồi cầu thang nói chuyện với cún thôi. Xanh cũng chả bạt ngàn. Được mỗi cái không khí trong lành.
rice mortar of the local people

Măm rồi. Thăm rồi. Nghỉ ngơi rồi. Đến giờ chào tạm biệt chủ nhà ra về. Đi được vài bước, bỗng thấy 1 bác hớt hải "chặn đường", hỏi "Chủ đoàn đâu? Cho tôi tiền vé cả đoàn vào thăm bản du lịch, 4000/người!". Hơ hơ hơ... Không chỉ dẫn, không bản đồ, không hướng dẫn viên, không gì cả, mà vẫn còn thu được tiền. Hẳn nào mà người ta cứ tranh nhau làm làng du lịch. Ôi du lịch Việt Nam muôn năm!
Ra đến chỗ đậu xa. 2-3 bác xuất hiện, xin tiền xe. 5 xịch 1 chú. Giờ thì mọi người cứ hỏi nhau "Lúc vào mình có thấy ai trông xe đâu nhỉ?" Ôi có Chúa mới biêt!
----------------------------------
chi and cubi

Toán và Văn

Toán, nhất là toán thống kê, có khá nhiều chỉ số trung bình, nào thì trung vị (median), nào thì trung độ (mean), nào thì trung bình (average), chưa kể trung bình chung hay trung bình có trọng số. Rồi Toán lại có thật nhiều hàm, hàm toán, hàm tài chính, hàm logic, hàm text, hàm tìm kiếm, loạn cả, nhưng rất rõ ràng, vì chú nào cũng có công thức, cứ thế đè ra mà tính, không sợ gì cả, vì sai lại có thể làm lại từ đầu, có thể dùng tẩy, bút xóa, hoặc thậm chí 1 cú nhấp Ctrl+Z là xong. Từ Toán, suy ra game cũng có cái hay. Hơn cả lệnh redo, game còn cho phép người chơi replay, nghĩa là nếu chưa trở thành anh hùng, ta có thể nhớ, dùng mẹo chơi lại cho khi nào thành anh hùng thì thôi.
Nghĩa là không có sự tiếc nuối.

Văn thì ngược lại. Chả có logic gì cả. Kẻ đang ác có thể thành hiền. Kẻ nghèo hèn bỗng chốc thành giàu có. Tất cả phụ thuộc vào tay múa của nhà văn, hoặc đạo diễn, nếu là phim. Văn không có công thức tỷ mỉ gì cả. Văn cho phép người ta bay bổng, hão huyền. Đa phần Văn có kết cục viên mãn, nghĩa là người tốt thì được đáp đền, kẻ xấu phải bị trừng phạt. Nhưng giờ xem nhiều phim, đọc nhiều bài văn chả biết cuối cùng thế nào. Người ta lại cho rằng đó là xu hướng mới, kết mở, mọi người muốn nghĩ thế nào thì tùy. Lắm người cũng hụt hẫng ra phết, vì họ đương nhiên kỳ vọng vào một kết cục theo ý mình.
Nghĩa là không cần phải nghĩ.

Cái mà dở ông dở thằng, chẳng ra Văn cũng chẳng ra Toán, là Cuộc đời.
Mấy ai sống trong đời không tiếc nuối.
Mấy ai sống trong đời không nghĩ.
Nghĩ chán chê rồi lại tiếc nuối.
Không có lệnh nào để redo hay replay. Qua điểm đó là hết.
Thà cứ nhắm mắt đưa chân, không nghĩ, như Văn, lại là một nhẽ.
"Không lại được với giời" có lẽ chỉ là câu cửa miệng để biện minh cho con người khi sống trong cuộc đời mà nuối tiếc một điều gì đó. Cái này Toán không có mà Văn cũng không.
Có lẽ vì thế con người thường hay khóc. Vì chả biết làm gì hơn.

Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, trôi đi những muộn phiền, trôi cả những tiếc nuối, đôi khi còn trôi luôn cả những cái nghĩ. Cuộc đời thành Văn.
Để sáng mai ngủ dậy, những ánh sáng thân thương lại bao quanh mình. Đọc một bài báo, thấy mình vẫn còn chưa quá thảm hại. Lại đứng lên bước tiếp. Cuộc đời thành Toán.

Cứ thế, trôi lang thang giữa Toán và Văn, Cuộc đời đã tạo nên con người như thế.

Mình đang trôi về đâu, Toán hay Văn nhỉ?
Nước mắt ơi, trôi vào trong lòng nhé...
----------------------------------
chi and cubi

Valentine


Valentine ơi, ông ở đâu xa nhỉ, chả đến gần cháu hơn. Mấy lần cháu xin ông rồi, mỗi năm ông tiến đến gần cháu một tý, khi nào được bắn vù cho cháu một mũi tên tình yêu, thế có phải đẹp không. Có phải cháu chưa tha thiết quá, nên ông quên cháu rồi không? Cháu xin lỗi ông nhé. Cháu thật lòng mà. Ông thương cháu đi. Đừng để cháu năm sau tiếp tục ngồi lọ mọ viết thư cho ông vào tối 14/2 như thế này nữa. Ông nhé!
Yêu và thương ông nhiều lắm ạ,
CDD
----------------------------------
chi and cubi

Năm mới roài

Thế là mai bắt đầu phải đi làm. Hết Tết rồi.
Tết năm nay là cái Tết đầu tiên mình cảm thấy hơi nhàn nhã. Hôm bắt đầu được nghỉ thì dọn dẹp kinh. Mất khoảng ngày rưỡi cho việc lau sạch nhà, cửa, dọn dẹp đủ thứ đồ dùng, sạch khoảng 90% từ trần đến sàn. Nhưng thế là tốt rồi. Một phần quan trọng vì sao chỉ hết ngày rưỡi là vì trong năm đã có vài bận phải lau chùi nhà cửa, nên đỡ hẳn. Đến 28 thì chỉ còn 2 ông bà già và 1 bà sắp già. Không trẻ con. Không bột bẹt, đái ỉa, giặt giũ. Không hò hét, ru ngủ. Thấy yên ắng hẳn đi. Ai lo việc nấy. Cứ nhàn tênh. Sáng 30 cơm cúng tất niên làm sáng, nên chiều lại không có việc gì bận bịu cả. Tối 2 mẹ con còn lượn được chợ hoa gần nhà để mua hoa cúng. Nghĩ năm nào cũng nhàn như thế, thậm chí nhàn hơn thì tốt biết bao.
Tết năm nay lại dính quả thức ăn nhiều quá. Nhất là gà. Hỏi làm sao mà mình không thể khỏi ho. Lụ khụ cũng phải được 3 tuần rồi chứ chẳng chơi. Thuốc uống tẹt ga từ loại tự chế cho đến loại "chuyên nghiệp". Và giờ vẫn ho. Thậm chí còn khiếp hơn.
Tết năm nay nhà mình có ít người đến biếu quà tết, cũng có ít người đến chúc tết. Yên ắng thật. Thế mà tủ lạnh hết tết rồi vẫn chật nguyên. Hầu như không suy suyển tý gì. Khiếp thật.
Sinh nhật mình năm nay vào ngày 29 tết. Phàm vào những ngày chung quanh ngày tết, người ta chả ai nhìn lịch dương. Cứ âm mà chiến. Không ai nhớ đến cũng phải, hix. Những lời chúc mừng đầu tiên đến từ bạn bè không ăn Tết cổ truyền, trừ một số người thân thiết quanh đây. Buồn nhất là nhóm bạn chơi thân. Hầu như không đứa nào nhớ. Mọi năm offer small party thì không đứa nào quên. Chán như con gián.
Thôi thế là hết Tết rồi. Mai đi làm.
Tự chúc mình một năm mới an lành hơn, hạnh phúc hơn!
----------------------------------
chi and cubi