4 years old


Cháu tên là Đào Thùy Chi. Năm nay cháu 4 tuổi. Cháu học trường Mầm non Mầm Xanh. Vì cháu chưa có em nên ở nhà cháu rất hay nhõng nhẽo. Ở lớp cháu nghịch vô cùng. Hình như từ thuở đi học ở trường mẹ cháu đến giờ, cháu chưa được Phiếu bé ngoan nào, vì nếu có được thì nó cũng "tan thành mây khói" trước khi cháu về đến nhà. Cháu nói thì nhanh vô cùng, nhưng ăn thì chậm vô cùng. Ở lớp, cô Lan cháu bảo, chỉ có cháu và 1 bạn nữa được ưu tiên ngồi bàn cô ăn, vì ... chậm quá. Có phải cháu được ưu tiên không nhỉ?

Cháu có thói quen ai bảo làm gì thì cháu làm điều ngược lại. Cháu thích thế mà. Cháu biết ai cũng yêu thương cháu, nên cháu càng được thể làm già. Dì cháu bảo, sau này có em thì hết. Kệ chứ nhỉ? Khi nào có em hẵng hay. Lúc đấy mà cháu dạy em thì phải biết!

Dạo này dì cháu kiếm đâu ra nhiều bài hát tiếng Anh hay lắm cơ. Trước đây, cháu chỉ biết mỗi "hello", "goodbye", "bye", "see you", "thank you", thì giờ cháu còn biết đến 4,5 bài hát lận. Nào là "Baa baa black sheep", "Five little monkeys", "Ten little Indians", "Twinkle twinkle little star", "Old MacDonald had a farm", "Ich bin Dein Gummy Bear", "If you are happy". Úi, tận 7 bài rồi cơ đấy. Nhiều kinh! Dì cháu ưu tiên bữa tối của cháu được nghe những bài này, vừa ăn vừa hát, thuộc liền, mà còn được nhảy nhót nữa. Hình như cháu cũng có năng khiếu nhảy đấy, ngoáy tít thò lo, hơn dì cháu nhiều :)

Còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật cháu rồi. 4 tuổi là lớn rồi đấy, cả nhà cháu ai cũng bảo vậy, Mà cháu cũng thấy khác đấy. Nhảy múa hát ca. Làm người mẫu. Còn giúp dì cháu bật được công tắc đèn buồng vệ sinh cao ơi là cao mà cách đây 1-2 tháng cháu không thể làm được. Cháu siêu không?

Dì cháu đang làm cho cháu 1 album ảnh 4 tuổi. Cháu cũng đồng ý thôi, vì muốn để dì cháu nâng cao tay nghề mà. Nào là ảnh cháu tập xe đạp. Nào là ảnh cháu đi Lăng Bác. Nào là ảnh cháu đi chơi Công viên Thủ Lệ. Dì cháu post lên Facebook đấy. Cháu có lời mời các bác, các cô, các chú ghé thăm album của cháu nhé, có comment gì để dì cháu chụp tốt hơn thì cứ feel free ạ, cháu hoan nghênh.

Đây là link đến album của cháu:



Cháu chào tạm biệt ạ! Bye bye! :)

Vietnam Value


Có việc để làm rồi đấy. Hồ sơ Vietnam Value dầy khộp, không biết đến tháng 11 có nộp được không?

Ak ak

Tự sự



Những lúc như thế này, con người ta thường dựa vào ai đó, điều gì đó để sống, để tồn tại...
Tôi đã tìm về Trịnh Công Sơn với những bài hát của ông, lời tự sự của ông để tìm chốn yên bình trong cuộc sống:


- Người ta sống trên đời quan trọng nhất là tấm lòng. Không có tấm lòng thì không thể tồn tại được trên đời, cho dẫu đôi lúc tấm lòng cũng chỉ để gió cuốn đi.
- Ru như thế không phải là ru em mà thực chất là tôi tự ru tôi, tự ru để thanh lọc tâm hồn không vương một chút oán hờn nào, cho dù bị phụ rẫy.
- Cái chết chẳng qua cũng chỉ là một sự đùa cợt sau cùng của sự sống.
- Đau ốm chỉ là sự tạm dừng chân trong cuộc hành trình về phía trước.
- Đừng để ngộ nhận réo gọi thêm ngộ nhận. Đừng để những vết ố của lòng tỵ hiềm di căn trên niềm tin.
- Có những ngôi nhà nền móng không vững chắc nên sụp đổ. Có những khu vườn gầy guộc vì thiếu phân bón. Đừng làm nặng thêm những gì đã quá nặng bởi tâm trí ta sẽ bị nặng thêm dưới gánh nặng ấy. Hãy biết lãng quên và để lại đằng sau những gì không thể cùng ta đồng hành về phía trước.
...

No title

Muốn viết gì đó nhưng lòng trống rỗng...

Ban oi


Bạn ơi, nhìn thấy bạn như vậy, lòng mình đau như cắt. Con đường gập ghềnh lắm chông gai đã ngăn bản bước những bước đi vững chãi. Bạn vừa đi vừa dò đường. Bạn còn phải nịnh để đường đừng làm đau bạn. Đường lắm chông gai đường còn làm đau chính đường. Đường đau thì bạn càng đau hơn. Bạn đang đi trong hai hàng nước mắt. Nước mắt nhỏ xuống đường nhưng đường không thấm. Những giọt nước mắt quá bé nhỏ để đường hiểu bạn đang đi trong đau đớn thế nào. Bạn nghĩ là đường không hiểu. Mà khả năng là đường không hiểu thật. Đường chỉ biết tạo chông gai ngăn cản bạn thôi. Nhưng bạn hy vọng có thể đường cũng hiểu. Nhưng đường đang tạo cho bạn những thử thách đầu tiên. Những thử thách bạn có thể khó lòng vượt qua. Có thể đường nghĩ, nếu bạn thành công, đường sẽ dẫn bạn đến những khúc quanh mượt mà hơn. Nhưng có lẽ đường cũng không chắc những khúc quanh ấy có đủ mượt mà để bạn đi trong vui sướng hay không. Hình như tất cả đều là hình như. Hình như bạn đang đi trong đau đớn và mơ hồ!

Bạn ơi, mình làm gì để giúp bạn bây giờ? Liệu nước mắt của mình có đủ mặn cùng bạn để đường nhận ra có người đang khóc? Liệu bước chân cùng chân của mình có đủ lớn để mỗi bước chân của bạn, dù có dẫm lên chông gai, cũng bớt đau hơn?

Đường và chân là đôi bạn thân...

Mình chỉ mong có thế thôi bạn ơi.


p.s. Bạn ơi, mình chưa 1 lần vào Quy Nhơn, nhưng mình biết Quy Nhơn đẹp lắm. Hãy tận hưởng những ngày ngắn ngủi ở đó nhé. Tiếng sóng biển sẽ ru bạn ngủ êm hơn. Dòng nước mát sẽ làm dịu đi những điều còn trăn trở. Mình mong thấy bạn lắm, nhưng mình muốn bạn bình yên.